DO SỰ ĐÀO TẠO CỦA CS, Ở VN MỘT SỐ NGƯỜI ĐÃ TRỞ NÊN MẤT… -NHÀ GIÁO MIỀN NAM.

07 Tháng Mười Một 201710:30 SA(Xem: 1601)
DO SỰ ĐÀO TẠO CỦA CS, Ở VN MỘT SỐ NGƯỜI ĐÃ TRỞ NÊN MẤT… -NHÀ GIÁO MIỀN NAM.

Tại sao người ta lại nói “tân quốc xã” và “cựu cộng sản”?

     Sự kiện đập ngay vào mắt: khi một người nào đó muốn đưa cả nhân loại tới thiên đường thì ước muốn này thường kết thúc bằng những phát súng bắn vào gáy và rất nhiều người chết trong các trại tập trung. Hai hệ tư tưởng toàn trị lớn trong thế kỉ XX, chủ nghĩa quốc xã và chủ nghĩa cộng sản, không hề tôn trọng lẫn nhau. Chủ nghĩa cộng sản giành được tự do trong cuộc Cách mạng Nga cách đây đúng 100 năm còn chủ nghĩa quốc xã, nguyên nhân của Thế chiến II đã làm rất nhiều người thiệt mạng và gây ra những tội ác khủng khiếp mà tôi không muốn nhắc tới.

     Nhưng ngay từ đầu điểm xuất phát là một: cả Lenin lẫn Hitler đều mơ ước xây dựng xã hội tốt đẹp hơn –theo ý mình. Lenin muốn tiêu diệt các giai cấp còn Hitler muốn tiêu diệt các chủng tộc. Họ sẽ đưa nhân loại đến xã hội cộng sản lí tưởng và đế chế quốc xã kéo dài hàng ngàn năm.

     Nói đúng ra, nhân danh chủ nghĩa cộng sản, người ta đã giết nhiều người và phá hủy nhiều thứ hơn là nhân danh chủ nghĩa phát-xít: khoảng 100 triệu người là nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản (tính cả số nạn nhân của cuộc “Cách mạng Văn hóa” của Mao), khoảng 50 triệu người là nạn nhân của Đức quốc xã (tính cả các nạn nhân của Thế chiến II). Tuy nhiên hiện nay, người ta coi chủ nghĩa quốc xã là cái ác tuyệt đối và không cần bàn cãi. Chủ nghĩa cộng sản cũng bị coi là xấu nhưng xấu một cách khác hay không xấu đến mức đó. Liệu Holocaust (diệt chủng người Do Thái – ND) có xấu hơn nạn đói do Stalin gây ra một cách tinh vi ở Ukraine? Đa số sẽ nói rằng việc tiêu diệt hàng loạt người Do Thái theo quy mô công nghiệp là cái ác vượt qua mọi giới hạn, không gì so sánh nổi. Tỉ lệ tù nhân “được phép” chết trong trại cải tạo có xấu hơn hay không? Cụ thể, người ta đã nói đến chuyện này trong cuộc “tranh luận giữa các sử gia” được nhiều người ở Tây Đức quan tâm, do nhà sử học Ernst Nolte khởi xướng. Trong thời còn Liên Xô, thậm chí so sánh như thế cũng bị cấm. Hiện nay, mọi thứ đã khác.

     T ất nhiên, có thể so sánh tội ác nhân danh hai “chủ nghĩa” mặc dù chẳng bao lâu sau sẽ thấy đấy là công việc vô nghĩa, hay chí ít là công việc mà người ta khó có thể chịu đựng nổi.

     Sự khác biệt cũng ảnh hưởng đến nhận thức của những người cộng sản và quốc xã trong những giai đoạn sau. Cho mãi đến thời gian gần đây, nhiều người vẫn tự hào nói về quá khứ cộng sản của mình mặc dù không ai yêu cầu họ làm như thế. Những người cựu cộng sản được bao bọc bởi vòng hào quang lãng mạn cách mạng và đảng Cộng sản Đan Mạch đã hoạt động cho tới khi bức tường Berlin sụp đổ. Với những cựu đảng viên quốc xã, mọi thứ đều khác: sau năm 1945, họ bị coi là cặn bã của xã hội. “Người chống phát-xít” luôn luôn là danh hiệu đầy vinh dự. Ngược lại, khái niệm “chống cộng” có ý nghĩa tiêu cực suốt nhiều năm liền. Một số đảng viên quốc xã hiện nay được gọi là “tân quốc xã” trong khi những người cộng sản hiện nay lại được gọi là “cựu cộng sản”. Trên thực tế, có một cái gì đó lớn hơn chứ không chỉ là khác biệt về ngôn từ.

     Sự khác biệt về danh tiếng sau khi chết có liên quan lịch sử khác nhau của hai “chủ nghĩa” này. Quốc xã tan tành vì đầu hàng vô điều kiện vào năm 1945. Đức bị phá hủy hoàn toàn và bị Đồng minh chiếm đóng. Đồng minh phán quyết kết quả. Hồng quân đã tham gia việc đập tan đội quân của Hitler. Đây chính là sự khác biệt.

     Ngược lại, Liên Xô chấm dứt sự tồn tại của mình một cách ôn hoà vào năm 1990. Không có phiên tòa tương tự như phiên tòa ở Nuremberg, xét xử chủ nghĩa quốc xã, phơi bày tất cả mọi thứ và các nhà lãnh đạo quốc xã bị treo cổ. Ở Nga, không có các phiên tòa xét xử tội ác của chủ nghĩa cộng sản, ví dụ như phiên toà ở Auschwitz – Tây Đức trong những năm 1960, khi người ta cho công chúng thấy những việc đã từng xảy ra. Nỗ lực duy nhất là cuốn Hắc thư về chủ nghĩa cộng sản, xuất bản cách đây 20 năm, nhưng đây là sáng kiến tư nhân, dành cho một số ít người và còn nhiều tranh cãi.

     Cả hai “chủ nghĩa” đều đã bị vứt vào sọt rác của lịch sử. Một bị tất cả mọi người khinh bỉ, còn chủ nghĩa kia thì hầu như không. Nhưng với những người bị bắn vào gáy thì “chủ nghĩa” nào bóp cò cũng vậy mà thôi.

     (Phạm Nguyên Trường dịch)

http://www.boxitvn.net/bai/51141


Dạy được đạo đức cho người Cộng sản ???

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười 2018(Xem: 809)
1. Đầu tiên phải nói đến câu chuyện Tây Nguyên giai đoạn 2000- 2004. Thời kỳ này (10/2000–4/2006), ông Quang là Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an. – Chưa có con số thống kê nào được công bố rộng rãi về việc đàn áp, “dẹp loạn” Tây Nguyên giai đoạn này. Tuy nhiên, con số người chết lên đến hàng nghìn, số người sắc tộc thiểu số bị tù đày cũng không dưới vài trăm. – Các giai thoại về xe tăng lăn bánh ra đường quốc lộ sau gần 30 năm, chuyện phải dùng xe máy cày để gom xác đồng bào chết, chuyện về xả cả băng đạn AK vào các “phần tử quá khích”, cầm đầu, leo lên xe công an, CSCĐ, quân đội… được truyền tụng rất nhiều.
08 Tháng Mười 2018(Xem: 799)
Kính gửi: - Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam - Bộ chính trị - Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng Tôi là công dân của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản. Tôi xin gửi đơn kiến nghị khẩn cấp này đến các cơ quan của Đảng một việc như sau: Sau khi phong trào cộng sản quốc tế xuống dốc không phanh và sụp đổ nghiêm trọng trên toàn thế giới, nhiều nơi, nhiều chỗ đã đi ngược lại đường lối, tư tưởng của Chủ nghĩa Mác-Lenin hết sức đáng quan ngại.
08 Tháng Mười 2018(Xem: 768)
Muốn thiên hạ có "nghĩa" với mình khi mình chết thì tối thiểu khi còn sống cũng phải có "nghĩa" với thiên hạ. Còn khi sống mà trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra tội ác, hoặc im lặng về hùa với kẻ ác, thì đừng trách người ta vui mừng khi mình chết, bởi cái chết đồng nghĩa với việc khg còn khả năng gây ra tội ác nữa. Nhưng một xã hội mà phải chờ đến khi kẻ ác chết tự nhiên mới ngăn chặn được cái ác thì xã hội ấy là một xã hội rất tuyệt vọng. Một xã hội tốt sẽ ngăn chặn được tội ác mà không cần phải lấy mạng kẻ thủ ác (theo thủ tục xử tử hình) hoặc chờ đến khi kẻ ác chết tự nhiên.
08 Tháng Mười 2018(Xem: 875)
Ông Trần Đại Quang đã chết vào sáng 21-09-2018. Tin từ UB Bảo vệ Sức khỏe TƯ nói rất mập mờ: “Đồng chí đã mắc loại virus hiếm và độc hại, trên thế giới chưa có thuốc chữa” đưa về cái chết của ông trước khi Nhà nước tung ra cáo phó. Miếng “virus hiếm” Điều lạ là rất ít người ngạc nhiên về cái chết của ông. Lâu nay đã có vô số lời đồn đoán rằng ông đã bị vô hiệu hóa và đầu độc theo kiểu Nguyễn Bá Thanh trước đây.
08 Tháng Mười 2018(Xem: 938)
Hôm 29-8-2018, trong buổi phóng vấn dành cho hệ thống truyền hình FOX, Đại tướng hồi hưu John M. Keane, nguyên Phó Tổng Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ và hiện là Chủ tịch Viện Nghiên cứu Chiến tranh, lần nữa xác định quan điểm chiến lược của Mỹ xem “Trung Cộng là đe dọa an ninh lâu dài”. Theo tướng John M. Keane, trong giai đoạn từ khi Tập Cận Bình nắm quyền tối cao tại Trung Cộng, khả năng quốc phòng của Trung Cộng đã phát triển nhanh hơn bất cứ quốc gia nào, kể cả Mỹ. Vào năm 2017, Trung Cộng có lực lượng hải quân lớn nhất thế giới về số lượng tàu chiến với 317 chiến hạm so với 283 của Mỹ.