DI SẢN HỒ CHÍ MINH VÀ TƯƠNG LAI VIỆT NAM

29 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 3283)
DI SẢN HỒ CHÍ MINH VÀ TƯƠNG LAI VIỆT NAM

 Ông Nguyễn Lân Thắng, một blogger, một nhà hoạt động xã hội dân sự ở Hà Nội bị quấy nhiễu và hành hung trong tuần qua. Một nhóm người đã kéo đến nhà ông vào đêm 21 tháng 10 thóa mạ ông. Vài ngày sau, ông và gia đình lại bị chận đánh một lần nữa. Các tài khoản email, và mạng xã hội của ông bị chiếm đoạt.

 Những người tấn công ông Thắng tuyên bố trên mạng xã hội rằng ông Thắng xúc phạm đến ông Hồ Chí Minh, vị chủ tịch đầu tiên của nước Việt Nam cộng sản.

 Huyền thoại Hồ Chí Minh

 Ông Hồ Chí Minh là một nhân vật nổi tiếng nhất của lịch sử Việt Nam hiện đại, đồng thời ông cũng là nhân vật gây nhiều tranh cãi. Những người chống đối ông đôi khi dùng những từ rất nặng nề để chỉ ông. Nhưng bên trong VN thì những lời lẽ tốt đẹp nhất luôn luôn được đảng cộng sản cầm quyền dùng để tôn sùng ông.

 Những người trưởng thành ở nước Việt Nam cộng sản đều được dạy từ nhỏ những bài hát ca ngợi ông, xem những đoạn phim trong đó hình ảnh ông được diễn tả như một nhà hiền triết lo lắng cho an nguy của dân tộc, hay là những mẩu chuyện về ông là một người khiêm tốn, giản dị.

 Trong giai đoạn hai thập niên trở lại đây, với sự phát triển của công nghệ thông tin, với việc công bố những tàng thư ở Pháp hay Nga, là nơi mà ông Hồ Chí Minh từng hoạt động trong một thời gian dài, người Việt Nam bên trong nước dần dần có thêm một góc nhìn khác về ông. Những góc nhìn ấy đôi khi đến từ chính những người rất thân cận với ông Minh. Có thể kể ra những nhà văn như Vũ Thư Hiên, Trần Đĩnh, Nguyễn Đăng Mạnh.

 Ông Nguyễn Lân Thắng vốn là một nhà nhiếp ảnh nghiệp dư, và hoạt động rất tích cực trên mạng xã hội, ông đã dùng những hình ảnh tuyên truyền về ông Hồ Chí Minh của đảng cộng sản để châm biếm. Ông Thắng trả lời truyền thông nước ngoài rằng ông chấp nhận rủi ro để cho mọi người biết sự thật về ông HCM.

 Sự tôn sùng lãnh tụ vốn là một đặc điểm của các quốc gia cộng sản, việc châm biếm những lãnh tụ cộng sản vốn bị những hình phạt khe khắt trong các quốc gia này vào thời kỳ chủ nghĩa cộng sản chưa sụp đổ.

 Chủ nghĩa cộng sản đã sụp đổ ở Đông Âu và nước Nga hơn một phần tư thế kỷ. Tại Việt Nam việc nói động chạm đến các vị lãnh tụ cộng sản đã không còn là một điều tuyệt đối cấm kỵ nữa. Theo ghi nhận của ông Nguyễn Hồn Việt, một giảng viên trường đảng, thì những bài báo nói đến đời tư của ông Hồ Chí Minh đã được đăng tải công khai trên báo chí chính thống của Việt Nam trong những năm đầu thập niên 90, mặc dù sau đó một số nhà báo đã bị kỷ luật.

 Cũng trong những năm đó, báo chí Việt Nam cũng tiết lộ rằng tác giả Trần Dân Tiên vốn viết sách ca ngợi ông Hồ cũng chính là ông Hồ. Điều này làm nhiều người đặt câu hỏi là liệu ông Hồ có phải là một người khiêm tốn giản dị như sự tuyên truyền của đảng mô tả hay không.

 Lưu manh đỏ và luật pháp

 Trở lại câu chuyện ông Nguyễn Lân Thắng bị những kẻ nhân danh bảo vệ ông Hồ tấn công, người ta thấy rằng nhóm người này cũng chính là nhóm người mang cờ đỏ sao vàng lẫn búa liềm xung đột với những người kỷ niệm ngày đảo Gạc Ma mất về tay Trung quốc hồi năm ngoái.

 Nhà khoa học Tô Văn Trường gọi họ là Lưu manh đỏ. Ông tìm nguyên nhân để lý giải cho hiện tượng này. Theo ông đó là bằng chứng cho thấy xã hội đang tan rã:

 Hiện tượng "lưu manh đỏ" này phản ánh phẩm chất vô cùng thấp kém của hệ thống chính trị trên cả hai mặt nhân cách và đạo đức. Hiện tượng này nếu không phải là chủ trương, mà chỉ là do tự phát, thì còn nói lên một hiểm họa mới: Sự tha hóa của chế độ chính trị đã và đang tạo ra một một tầng lớp lưu manh côn đồ mới vô chính phủ, mảnh đất màu mỡ cho mafia hủy hoại sự phát triển lành mạnh của xã hội.

 Theo tôi hiểu, sự vụ "Nguyễn Lân Thắng" chỉ là những dấu hiệu phản ánh sự phân rã của xã hội, khi mâu thuẫn giữa các nhóm lợi ích chính trị và kinh tế ngày một gia tăng. Chỉ cần thông qua cách thức xử lý của chính quyền, sẽ thấy ai là người đứng sau sự việc này. Xã hội đang trong giai đoạn phân hóa, phân cực, nếu không biết cách xử lý tốt, rất có thể bị kích hoạt dẫn đến hỗn loạn và tan rã. Kết cục ấy không phải là mục đích của cả hai "phe" nhưng đôi khi, hiệu ứng "đám đông" sẽ làm mọi chuyện trở thành phức tạp và hậu quả khó lường

 17_di_san_ho_chi_minh-contentCách xử lý của chính quyền được ông Tô Văn Trường nêu lên trong bài viết của mình trên trang Bauxite Việt Nam làm nhiều người ngạc nhiên, vì sau những hành động thóa mạ và tấn công người khác, nhóm tấn công ông Thắng không hề bị pháp luật trừng trị. Trái lại những người này còn ra một thông báo trên mạng xã hội nói rằng họ sẽ truy lùng ông Thắng trên cả nước, và chuyện họ làm là chuyện mà chính quyền không làm được. Nhiều blogger nói có những người nào đó đứng đằng sau nhóm người này, trong đó có blogger Người Buôn Gió cho rằng sở dĩ ông Thắng bị tấn công vì ông là người kêu gọi chống chuyến viếng thăm Việt Nam của Chủ tịch Trung quốc Tập Cận Bình, và hoạt động của nhóm người này có thể là bằng tiền giúp đỡ từ Trung quốc cho chương trình hữu nghị giữa thanh niên hai nước.

 Nhà báo Lê Phú Khải nhận xét rằng ông Tô Văn Trường đã góp thêm một từ vựng mới vào ngôn ngữ tiếng Việt là Lưu manh đỏ. Còn ông Hoàng Minh Tường ghi nhận rằng hiện tượng Lưu manh đỏ đã có từ những năm đầu tiên đảng cộng sản lên cầm quyền ở miền Bắc. Ông Tường kể rằng nhạc sĩ Văn Cao cũng đã từng bị những người như vậy tấn công nhằm cản trở không cho ông đi nước ngoài.

 Blogger, Tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy nói rằng nếu ông Thắng kiện những người tấn công ông, cộng với những gì họ tuyên bố thì đây có thể trở thành một ví dụ thú vị cho lịch sử luật pháp. Bà có nhận xét thấy sự giống nhau giữa nhóm người này và những nhóm người đấu tố địa chủ trong Cải cách Ruộng đất cách nay hơn nửa thế kỷ: Vụ phe nhóm Trần Nhật Quang tấn công Nguyễn Lân Thắng và gia đình một lần nữa cho thấy chính quyền đương nhiệm muốn quay trở lại sử dụng một số biện pháp của chủ nghĩa toàn trị thời kỳ đầu, thời kỳ đẫm máu và tàn bạo với các vụ thanh trừng và giết người hàng loạt mà VN cũng không tránh khỏi, được thể hiện qua những vụ thanh trừng Nhân văn Giai phẩm và Cải cách Ruộng đất.

 Cũng liên hệ với thời Cải cách Ruộng đất, tác giả Dân Nguyễn viết trong bài Chỉ có thể là xã hội đỏ. Tác giả so sánh những người tấn công ông Thắng ở Hà Nội với những đội cải cách lộng quyền xem thường luật pháp. Tác giả viết tiếp về sự nhận thức của những người đó: Thật đáng thương cho họ, vì họ bị nhồi sọ tới mức “tử vì đạo”. “Đáng thương” vì bọn này “giữ chùa nhưng không được ăn oản”. Nó cũng không phải sự hy sinh vì nghĩa lớn, vì quyền lợi Dân tộc. Chúng không nhận biết lẽ thật. Chúng không phải là tín đồ Hồi giáo, nhưng hành động của chúng cuồng tín hơn cả những tín đồ Hồi giáo cuồng tín nhất. Rất có thể một ngày kia, lũ người này “nghe theo tiếng gọi của đảng”, sẵn sàng giấu bom trong người, sẵn sàng lao vào đám đông biểu tình chống Trung Quốc, sẵn sàng lao vào đám đông đang ôn lại những hy sinh của những người con ngã xuống bởi TQ, trong công cuộc giữ gìn biển đảo, giữ gìn biên cương… sẵn sàng giật chốt quả bom giấu trong người. Lời nói, hành động điên rồ của chúng hoàn toàn cho phép người ta lo ngại dần là vừa…

 Những người tấn công ông Thắng cũng nói rằng ông Thắng đã phạm tội khi xúc phạm lãnh tụ của họ.

 Nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn phân tích rằng ngay cả luật pháp Việt Nam hiện nay cũng không có thể buộc tội được ông Thắng, hay bất cứ ai chỉ trích chủ nghĩa cộng sản, hay chế giễu ông Hồ Chí Minh.

 Nhà văn Mai Tú Ân thì cho rằng Chuyện yêu ai ghét ai là chuyện cá nhân mỗi người, pháp luật cũng không ép buộc được thì không cá nhân nào ép buộc được, và dùng bạo lực để ép buộc thì chỉ có chế độ phát xít mới làm.

 Và blogger nhà báo Đoan Trang thì lo ngại khi chứng kiến chuyện ông Thắng bị tấn công rằng Không hiểu nước VN đang ở thời bình hay thời chiến, còn có luật pháp hay không?

 Một xã hội chia rẽ ở tương lai?

 Nếu tác giả Dân Nguyễn lo ngại về não trạng cuồng tín của những người mà ông Tô Văn Trường gọi là Lưu manh đỏ, thì Tiến sĩ Lê Tuấn Huy lo lắng về những nhóm thanh niên cực đoan xung đột trong tương lai.

 Như để minh họa cho lo ngại của ông Lê Tuấn Huy, hãy nghe lời kêu gọi của một trong những người chống ông Thắng viết trên mạng xã hội:

 Không thể để nó nhởn nhơ trước vòng pháp luật được, không thể để nó phỉ báng Bác của chúng ta được. Bác là sự thiêng liêng và tự hào của dân tộc. Trong lúc phong trào tìm và diệt những kẻ phản quốc đang sục sôi trong cả nước, tôi đề nghị những cô chú, anh chị em trên facebook đọc được tin này hãy chia sẻ và truy lùng, xử lý tên nghịch tử Ng. Lân Thắng .

 TS Lê Tuấn Huy kết luận: Tôi không muốn phân tích gì nữa, chỉ xin nói thêm rằng, vào cái NGÀY KIA ấy, bạo lực vô độ sẽ diễn ra không chỉ giữa hai nhóm đối tượng này với nhau, mà còn chủ yếu nhắm vào những người đứng sau dung dưỡng, khơi mào cho động loạn, BẤT CHẤP mọi người có chủ trương bất bạo động đến đâu.

 Cái NGÀY KIA ấy – với loạn lạc và máu rơi trên suốt đất nước này – sẽ diễn ra, nếu ngay từ bây giờ các vị không tỉnh táo mà dừng lại kịp hành động của những con người khoác trên mình chiếc áo đỏ sao vàng và đầy hung hãn này.

 Thích hay không thích ông Hồ Chí Minh, hiện trạng của nước VN ngày nay là gắn chặt với di sản của ông. Cuộc đấu tranh giai cấp do ông và các đồng chí phát động theo ý tưởng cộng sản đã thất bại, vì tầng lớp chủ nhân mà đảng cộng sản mong muốn triệt tiêu đã không mất đi, trái lại hố ngăn cách giàu nghèo ở Việt Nam trong thế kỷ 21 ngày càng lớn. Cái bóng của di sản HCM còn có cơ phủ lên một tương lai chia rẽ của VN theo sự lo ngại của nhiều người trong đó có TS Lê Tuấn Huy.


KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỄ ĐỌC TRỌN BNS SỐ 231 ( 15.11.2015)


“Ngập bỉm” là từ được dùng phổ biến hiện nay, nghe nói xuất phát từ các mẹ bỉm sữa (đang nuôi con nhỏ) để chỉ tình trạng em bé tè dầm nhiều mà không được phát hiện, vệ sinh kịp thời. Giờ thì “ngập bỉm” còn chỉ tình trạng ngập nước, lũ lụt và đặc biệt là để chỉ tình trạng ai đó bị chê, chửi, còm các kiểu quá nhiều đến nỗi kéo màn hình mỏi tay 5 phút vẫn chưa hết còm.

 Bác Trương tráng sỹ nhà ta đang ngập bỉm!

 Bác Trương tráng sỹ ngập bỉm trong vô số kể còm các kiểu về một status vô cùng ngắn gọn, rõ ràng của bác ấy “Đảng Việt Tân tiếp lửa” trong đó, 90% là phản đối .

 Chuyện là sáng 3-11-2015 tại Hà Nội có vài cuộc biểu tình nhỏ trên đường phố của người dân phản đối Tập Cận Bình thăm Việt Nam. Đảng Việt Tân có hỗ trợ 100 cái áo thun trắng cho những người tham gia mặc. Như vậy không gọi là tiếp lửa, tiếp sức thì gọi là gì?

 Tham gia dưới hình thức hỗ trợ như vậy tốt quá chứ sao? Ai thích thì nhận mặc, không thích (cái áo or đảng VT or cả 2) thì thôi, hoàn toàn tùy ý cá nhân, có gì mà to chuyện?!

 Vậy nhưng nhiều người (yêu mến và đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền hẳn hoi) lại nhiệt liệt phản đối cái status 5 từ của anh Trương Dũng, đến mức cảm tưởng Trương tráng sỹ trở thành liệt sỹ luôn, còn những người phản đối anh Dũng thì không khác gì các “Dũng sỹ diệt Mỹ” của cộng sản!

 Nhân danh sự đoàn kết, nhân danh mục tiêu muốn thu hút lôi kéo những người dân bình thường tham gia biểu tình, nhân danh trí tuệ cho rằng hiện giờ các “thế lực” hải ngoại mà tham gia vào các hoạt động trong nước là không có lợi cho việc vận động quần chúng, nhân danh cả sự chính danh sợ bị nói là bị giật dây, là có người đứng sau tổ chức… Những người phản đối anh Trương Dũng đã có những lời nói xúc phạm quyền tự do của anh Trương Dũng và làm tổn thương đến tấm thịnh tình của các tổ chức người Việt hải ngoại mong muốn kết nối và đồng hành với phong trào đấu tranh dân chủ trong nước nhằm cùng đi tới thành một phong trào đấu tranh thống nhất và đạt hiệu quả cao. Tôi chắc chắn như vậy!

 Tôi chắc chắn như vậy vì những lý cớ mà nhóm người phản đối đưa ra là không thể chấp nhận được và hoàn toàn không có lý tính. Bởi vì:

 1- Một người hoặc một tổ chức (danh từ) đều có thể tổ chức (động từ) biểu tình. Một người thì tổ chức biểu tình cho chính cơ thể - body của mình. Hãy nhớ trường hợp anh thư Phạm Thanh Nghiên tự (tổ chức) biểu tình cho mình ở ngay tại nhà mình. Ở đây tôi nói về việc biểu tình nơi công cộng.

 2- Một người hoặc một tổ chức có thể tổ chức một hoặc nhiều cuộc biểu tình.

 3- Một người hoặc một tổ chức có thể tổ chức một hoặc nhiều cuộc biểu tình vì những lý do khác nhau, tại nhiều nơi và vào nhiều thời điểm khác nhau với những cách thức, hình thức khác nhau.

 4- Ngược lại, tức là tại 1 địa điểm, cùng 1 thời điểm, có thể có nhiều cá nhân riêng lẻ và nhiều tổ chức khác nhau cùng biểu tình vì 1 lý do hoặc nhiều lý do. Ai thích thì đi gần nhau hoặc thậm chí hand in hand (khéo lại phát sinh vài cặp đôi cũng nên! Càng tốt!). Nhìn cái mặt, nghe cái tên ghét quá thì tránh xa “thằng nọ, con kia, đứa ấy” ra. Song chớ tự cho mình cái quyền ghét ai thì chửi, đuổi người ta đi vì “mảnh đất này, chỗ đứng này là của em.” vì em quá yêu nước nên có quyền quên tuốt đây là nơi công cộng

 Trừ trường hợp các cuộc biểu tình cần bảo đảm không xảy ra hậu quả đáng tiếc do xung đột có thể xảy ra mà lực lượng chức năng có thể khoanh vùng các khu vực của các nhóm biểu tình khác nhau. Trong trường hợp này chính quyền thường ưu tiên lựa chọn khu vực biểu tình cho nhóm nào đăng ký trước. Sự khoanh vùng này hoàn toàn có tính chất tạm thời và tương đối: về lãnh thổ (chỗ này chỗ kia rộng ra hay hẹp vào là du di chứ không phải bất dịch), về thẩm quyền của cả nhóm được phân vị trí biểu tình cũng như thẩm quyền của lực lượng chức năng can thiệp vào nơi biểu tình (nếu không phải là vi phạm lớn cần sự can thiệp của nhà nước). Do vậy nếu một người vô tình hay cố ý mà đi vào chỗ biểu tình của nhóm khác thì cũng chỉ có thể dùng lời nói mời họ ra ngoài. Hành vi chửi bới, sỉ nhục hay bạo lực để ép buộc người khác đang ở gần hoặc ở trong hàng ngũ biểu tình của nhóm mình phải ra ngoài đi chỗ khác, là hoàn toàn sai trái, thậm chí là phạm pháp.

 5- Trong 1 cuộc biểu tình (ngắn vài chục phút, vài giờ đồng hồ hoặc kéo dài nhiều ngày, tháng) ai cũng có quyền thay đổi hoặc thêm vào lý do, mục đích biểu tình (thành viên các tổ chức thì nên theo thỏa thuận nội bộ của tổ chức trước đó).

 Tất cả những điều này là duy lý. Không muốn cũng phải tuân theo. Chính quyền Việt Nam hiện nay ngu dốt, xấu xa, đê hèn chưa đưa ra được những quy định để thực thi và bảo vệ tự do thì những người đã dám xuống đường, dám vỗ ngực nói mến yêu và đấu tranh cho tự do dân chủ dưới chế độc độc tài cộng sản buộc phải tuân theo. Đơn giản vì đó là đa nguyên, là bản chất dân chủ, là lẽ thật và tự nhiên nhất trên đời! Thế mới biết CS quái thai dị dạng thế nào trong lịch sử nhân loại!

 Nếu không, giả dụ tôi là người của Việt Tân mà bị phản đối, xua đuổi một cách vô lý như vậy, tôi sẽ đáp trả ngay dù người đó là ai: “Đất này là của riêng ông (tổ chức của ông) à? Thời điểm này là của riêng bà (tổ chức của bà) à? Nếu vậy thì đánh dấu đi, khoanh vùng đi. Không ưa tôi thì tránh xa tôi ra. Tôi không mời ông bà đi gần tôi. Vô duyên!” Nếu có sự khoanh vùng khu vực biểu tình thì tôi sẽ không ngại mà giải thích cho họ về tính chất tương đối và tạm thời của việc khoanh vùng ấy (như đã nói ở trên).

Tất nhiên nếu ai đó vô tình hay cố ý làm việc lạc lõng thì tự họ trước tiên phải gánh chịu sự vô ích, thiếu hiệu quả trong việc làm của mình và cười chê của người đời. Nhưng cũng chỉ đến thế thôi, người khác có muốn chịu thay họ cũng chả được.

 Xin thêm đôi lời. Với tôi Việt Tân là tổ chức chính trị đối lập (với cộng sản) lớn mạnh nhất và chống cộng hiệu quả nhất, vì Việt Tân: bền bỉ nhất, tổ chức tốt nhất, đông thành viên nhất và nhiều thành viên ưu tú nhất, tiềm lực tài chính mạnh nhất, vùng hoạt động rộng nhất. Điểm cộng của Việt Tân mà không tổ chức khác nào có được đó chính là lịch sử hoạt động bền bỉ, kiên gan và oai hùng. Việt Tân đã nối tiếp cuộc chiến đấu của Quân lực Việt Nam Cộng hòa bảo vệ tự do, dân chủ, nhân quyền cho người dân Việt Nam ngay sau sự kiện 30-4-1975 cho đến tận ngày nay. Về lý thuyết, phải nói rõ (cho an toàn, kín kẽ) là Việt Tân chưa phải là một tổ chức hoàn hảo và hoạt động hiệu quả như mong đợi của chính Việt Tân cũng như của người ngoài nhìn vào. Việt Tân đã từng có những sai lầm, thất sách, và cả thất bại. Tất nhiên rồi!

 Với những trải nghiệm cá nhân sau 10 năm tham gia phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam, tôi khẳng định ai bị cộng sản nói xấu nhiều nhất và căm thù nhất thì đó chính là người làm cộng sản sợ nhất. Mà cộng sản Việt Nam là độc tài giống Triều cộng, Trung cộng, chứ không như cộng sản ở một số nước khác. Độc tài sợ nhất là dân chủ. Điểm yếu lớn nhất của dân chủ là đôi khi (vô tình hoặc cũng có thể là cố ý) làm tổn thương nhau, chà đạp nhau, vô hiệu nhau… nhân danh sự đa nguyên và quyền tự do ngôn luận… Lại còn nhân danh cả sự đoàn kết và hiệu quả hoạt động nữa, kinh chưa!

 Cứ bảo làm sao điều 258 vẫn nằm chình ình, trơ trẽn cười khoái trá như vậy! Trên đây là câu chuyện của lý trí, lý lẽ, còn câu chuyện của tình cảm thì sao?

 Năm nay trong phong trào đấu tranh dân chủ, tôi phiền muộn nhất là vụ nhóm Vì Một Hà Nội Xanh đã có những lời nói và hành động kỳ thị một số bạn thanh niên trẻ (thường gọi là nhóm Dũng Phi Hổ) vì đã mặc quần áo và sử dụng một vài logo biểu tượng của Quân lực Việt Nam Cộng. Nỗi phiền muộn này trở thành trở thành thất vọng lớn lao và cả phẫn nộ đối với những tuyên bố “không nói thì hơn” của Vì Một Hà Nội Xanh sau khi nhóm bạn trẻ Dũng Phi Hổ bị bắt.

 Về mặt lý lẽ thì như tôi đã thể hiện quan điểm của mình ở trên. Về mặt tình cảm thì phải nói rõ: tôi không có điều kiện tham gia những cuộc biểu tình ấy, tôi cũng không phải thành viên của nhóm nào trong hai nhóm ấy. Tôi là người thứ 3, người ngoài trong câu chuyện này. Tôi có những nhận xét khách quan (trên cơ sở chủ quan từ tính cách, hiểu biết của riêng tôi) là Vì Một Hà Nội Xanh đã mất điểm khá nhiều trong mắt tôi bởi hành xử vô lý, vô cảm và đặc biệt là thiếu bản lĩnh trong vụ việc này. Trong một cuộc gặp mặt với blogger Gió Lang Thang –một thành viên tích cực của Vì Một Hà Nội Xanh, tôi đã nói thẳng rằng: “Nếu chị là thành viên của nhóm Dũng Phi Hổ chị sẽ đáp lại: Chúng tôi ý thức rõ quyền và nghĩa vụ của mình về đạo đức và pháp luật. Chúng tôi chủ ý biểu tình, không liên quan gì đến Vì Một Hà Nội Xanh. Dù sao, chúng tôi rất tiếc đã làm các bạn không vui vì sự xuất hiện của chúng tôi.”

 Giờ tôi lại có cảm giác buồn phiền y như vậy trong vụ việc cái status 5 từ của bác Trương tráng sỹ!

 Nếu tôi tổ chức biểu tình (cho cá nhân tôi hoặc tổ chức tôi tham gia) mà có người hoặc tổ chức khác đồng hành chính thức (ngỏ lời, hẹn hò, chuẩn bị kịch bản, phối kết hợp các kiểu cùng nhau) hoặc vô tình tư tưởng lớn gặp nhau (không hẹn mà nên, hoặc lúc ấy người ta tự ý đồng hành cùng mình). Quý vị thấy trường hợp nào tốt hơn? Về mặt thực dụng, theo đuổi hiệu quả, có vẻ (chỉ có vẻ thôi nhé) trường hợp đồng hành chính thức là hơn. Nhưng về mặt tinh thần, tâm lý, rõ ràng trường hợp bỗng dưng có người đồng hành còn hay hơn nhiều. Thậm chí còn là niềm tự hào, vui mừng thầm kín trong nội tâm. Đơn giản vì mình phải uy tín như thế nào, điều mình làm tốt đẹp, ý nghĩa như thế nào mới có người đến cùng tham gia với mình!

 Ước mong dân chủ nhưng không biết, không dám, không muốn dân chủ với đồng đội của mình, người đồng chí hướng mình, thì phải nói vỗ mặt thôi.

 Mong muốn cuốn hút lôi kéo quần chúng còn nhút nhát cùng tham gia, nhưng không cần, không muốn, không hiểu rằng trước tiên phải cuốn hút lôi kéo được đồng đội của mình, người đồng chí hướng của mình, thì phải nói vỗ mặt thôi.

 Suy cho cùng nói vỗ mặt cũng chính là ngay thẳng, có thể hơi thiếu tế nhị, dịu dàng tí ti. Nhưng tế nhị, dịu dàng là cái gì vậy? Đang nói chuyện lý lẽ cơ mà. Bên vô lý, thiếu lý, đuối lý thường bỗng dưng gào lên đòi phải tế nhị, dịu dàng.

 Ơn Giời! Mật vụ cộng sản đây rồi! Có lẽ Du (Ngô Quang) là chịu trận tôi nhiều nhất. Còn gì buồn hơn là cứ dùng lý lẽ “chửi te tua” đám công an mật vụ cộng sản vuốt mặt không kịp, thì chả sao, nhưng khi khác ý, khác kế hoạch tí ti với chính anh em mình thì bị đập hội đồng bằng những lý lẽ còn tệ hơn cộng sản ! Ngập bỉm luôn!

 Ghét tôi á? Chuyện nhỏ! CA mật vụ đang mở sâm panh liên hoan kia kìa! Đấy mới là chuyện lớn! CS chẳng hề ảo tưởng có thể triệt tiêu /thủ tiêu được mọi tiếng nói dân chủ. CS thích nhất là các người dân chủ mãi mãi không tự tổ chức được và cũng chẳng được ai tổ chức cho.

 Hà Nội, 4.11.2015

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười 2018(Xem: 769)
Báo Giáo Dục Việt Nam ngày 22-09-2016, đưa nhận định của Giáo sư Nguyễn Xuân Hãn Phó Chủ tịch Hội Vật lý Việt Nam “Đừng làm chương trình, sách giáo khoa bằng tư duy... tiểu nông”. Hai năm sau, đến ngày 12-09-2018 cũng trên báo Giáo Dục Việt Nam, Giáo sư Hãn lại đổ lỗi cho chương trình soạn và thẩm định sách giáo khoa theo “văn hóa tiểu nông” không khoa học nên mới dẫn đến việc khủng hoảng giáo dục. Trả lời BBC tiếng Việt, Tiến sĩ Nghiêm Thúy Hằng, khoa Đông Phương học, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội, cũng cho biết:
14 Tháng Mười 2018(Xem: 749)
Cuối cùng, ông Lê Hữu Vinh và vợ vẫn phải đến trụ sở công an xã Thọ Thanh, huyện Thường Xuân, tỉnh Thanh Hóa để “làm việc” vì liên quan đến “một số vấn đề về an ninh mạng, an ninh thông tin”… Ngày 15 tháng 9, sau khi đi họp về chuyện học hành của con tại trường Mầm non Thọ Thanh, bà Lê Thị Mai -vợ ông Vinh- kể trên facebook rằng Ban Giám hiệu trường này đưa ý định mua TV hiệu Panasonic loại 43 inches cho học sinh ra “hỏi ý kiến phụ huynh”. Vì giá TV là chín triệu/cái nên mỗi đứa trẻ phải đóng 220.000. Theo tính toán của trường thì dù phụ huynh phải đóng tới chừng đó nhưng vẫn chưa đủ tiền, thành ra Ban Giám hiệu sẽ bù số còn thiếu (khoảng 50%), nghĩa là phụ huynh chỉ phải đóng một nửa, nửa còn lại Ban Giám hiệu sẽ “bù”.
14 Tháng Mười 2018(Xem: 697)
Hai hiện tượng vừa tương đồng vừa “bất đồng” vừa diễn ra cùng lúc tại “mặt trận Thủ Thiêm” ở SG. Từ ‘đánh giả’ đến ‘đánh thật’ Ngay sau ngày 7-9-2018 là thời điểm cơ quan Thanh tra Chính phủ chính thức công bố kết luận kiểm tra vụ khiếu nại của công dân về Khu Đô thị mới Thủ Thiêm, nhiều tờ báo nhà nước một lần nữa đồng loạt đăng tải không chỉ tin tức về bản kết luận kiểm tra này mà còn viết bài mổ xẻ nhằm truy cứu trách nhiệm của những cơ quan và quan chức trong giới lãnh đạo TP.HCM có nhiều dấu hiệu và biểu hiện “ăn đất.” Hiện tượng này là rất tương đồng với làn sóng báo chí ồ ạt đăng tải rất nhiều tin bài về Thủ Thiêm vào đầu Tháng 5-2018 ngay sau khi tấm bản đồ gốc quy hoạch Thủ Thiêm bất ngờ bị vài phóng viên phát hiện là đã không cánh mà bay trong suốt nhiều năm trời.
14 Tháng Mười 2018(Xem: 710)
Lợi dụng những giọt nước mắt và phẫn nộ của dân oan Thủ Thiêm, dùng Nguyễn Thiện Nhân làm con rối để thổi bùng sự kiện và sau cùng là bản kết luận kiểm tra rất chi tiết về những "sai phạm" Thủ Thiêm của thanh tra chính phủ, Nguyễn Phú Trọng đang từng bước xây cất và chuẩn bị khai trương chi nhánh Lò Thủ Thiêm. Lò mới này dành riêng cho những khúc củi Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang, Lê Hoàng Quân và đồng (chí) bọn.
14 Tháng Mười 2018(Xem: 737)
Đàn Chim Việt Online Trong vô số bất hạnh đã và đang ập lên đầu người dân Việt, vẫn còn một chút ‘hồng phúc nước nhà’: Dự án đường sắt cao tốc Bắc-Nam vẫn nguyên trạng bế tắc đầu tiên về ‘tiền đâu’. Thu hồi vốn quá lâu hay tuổi thọ chế độ quá ngắn?