BA TỶ ĐÔLA VÀ TRÁI PHIẾU CÓ GỠ ĐƯỢC KHÓ KHĂN KHI NỢ CÔNG CHỒNG CHẤT?

08 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 2982)
BA TỶ ĐÔLA VÀ TRÁI PHIẾU CÓ GỠ ĐƯỢC KHÓ KHĂN KHI NỢ CÔNG CHỒNG CHẤT?

Hãng tin AFP cách đây vài hôm loan tin chính phủ Việt Nam dự kiến bán số cổ phiếu trị giá lên đến 3 tỉ đôla do Nhà nước đang nắm giữ trong các công ty lớn, trong khuôn khổ các nỗ lực mới nhằm mở cửa lãnh vực quốc doanh cho vốn tư nhân.

 Các cổ phiếu nhà nước dự định bán ra thuộc 10 công ty lớn, trong đó có những tên tuổi như Vinamilk - tập đoàn sữa làm ra lợi nhuận nhiều nhất hiện nay, tập đoàn bảo hiểm Bảo Minh, tập đoàn viễn thông FPT Télécom… AFP cho biết thêm: trong năm nay, chính quyền Việt Nam định cổ phần hóa 429 công ty nhưng chương trình này đang bị chậm trễ, và quốc doanh vẫn là chủ đạo trong nền kinh tế Việt Nam hiện nay.

 Báo chí trong nước cho biết bên cạnh đó, chính phủ Việt Nam đã ra nghị quyết thống nhất phương án phát hành trái phiếu ra thị trường quốc tế, nhằm tái cơ cấu lại nợ trong nước giai đoạn 2015-2016.

 Phải chăng trước tình hình nợ công đang chồng chất, mà các số liệu cho đến nay vẫn rất khác nhau, các biện pháp trên đây là nhằm cố gắng tháo gỡ khó khăn trước mắt ? Chúng tôi đã đặt câu hỏi này với tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng ở Saigon.

 RFI : Thân chào tiến sĩ Phạm Chí Dũng. Thưa anh, mới đây chính phủ Việt Nam đã đề nghị bán 3 tỉ đôla cổ phiếu, trong đó điều đáng ngạc nhiên là bán hết phần vốn cả trong các công ty hàng đầu, được coi là «con bò sữa» mang lại nhiều cổ tức cho Nhà nước như Vinamilk. Phải chăng đó là do nợ công quá lớn, nên Việt Nam đang đứng trước áp lực phải đảo nợ ? Không chỉ bán cổ phiếu, Nhà nước còn dự định phát hành cả trái phiếu…

 TS Phạm Chí Dũng : Vừa rồi đã xảy ra hai hiện tượng đồng thời. Thứ nhất là đề nghị của chính phủ về phát hành trái phiếu quốc tế 3 tỉ đôla. Thứ hai là hiện tượng thoái vốn tại 10 tập đoàn, tổng công ty nhà nước lớn. Hai hiện tượng này nói lên cùng một điểm : tình trạng đặc biệt khó khăn của ngân sách và vấn đề nợ công quốc gia – không thể giải thích cách khác.

 Mặc dù cho tới nay một số quan chức nhà nước vẫn lấp liếm, và họ ngụy biện rằng vấn đề bán phần vốn nhà nước chẳng qua là đã đầu tư rồi, bây giờ rút vốn ra thôi, không làm ảnh hưởng tới những chuyện khác. Vấn đề phát hành trái phiếu quốc tế cũng là chuyện bình thường, không phải để trả nợ công. Nhưng thực tế là thế này.

 Liên quan đến vấn đề nợ công thì tất cả những báo cáo của chính phủ đều hết sức tô hồng. Từ cuối năm 2014 đầu 2015, chỉ báo cáo là nợ công khoảng 54 đến 55% GDP mà thôi. Cho tới gần đây thì Bộ Tài chính mới đưa ra con số cao hơn một chút, khoảng 59% GDP, có nghĩa là chưa tới ngưỡng nguy hiểm.

 Và do đó chính phủ vẫn tiếp tục vay ODA, trước mắt là để giải quyết dự án sân bay Long Thành lên tới 15 tỉ đôla. Thậm chí còn một dự án đường sắt cao tốc Bắc-Nam. Số vốn tính từ năm 2009 đã lên tới 55 tỉ đôla rồi, nếu cộng dự án sân bay Long Thành và dự án đường sắt cao tốc Bắc-Nam sẽ lên tới 70 tỉ đôla. Đó là một con số khủng khiếp ! Với tình hình như vậy làm sao mà nợ công không tăng lên được.

 Đến đầu tháng 10, lần đầu tiên có một đơn vị của Bộ Kế hoạch Đầu tư là Học viện Chính sách công, đã công bố tỉ lệ mới hoàn toàn về nợ công quốc gia là trên 66% GDP. Con số này được họ tính trên cơ sở cộng thêm phần nợ của các doanh nghiệp nhà nước. Mà chúng ta biết rằng nợ của doanh nghiệp nhà nước trước giờ không được tính đến trong Luật Nợ công quốc gia, nhưng đây lại là một tiêu chí bắt buộc của Liên Hiệp quốc khi đánh giá về nợ của chính phủ.

 Như vậy nếu cộng thêm phần nợ của doanh nghiệp nhà nước - mà đặc biệt bây giờ rất nhiều doanh nghiệp nợ đầm đìa, như trước đây là Vinashin, Vinalines và sau này là khá nhiều doanh nghiệp khác - thì tỉ lệ nợ công quốc gia trên GDP phải lên tới 66% - đó là theo tính toán của là Học viện Chính sách công (Bộ Kế hoạch Đầu tư). Và với tỉ lệ này thì chắc chắn đã vượt qua ngưỡng nguy hiểm là 65%.

 Với tỉ lệ vượt ngưỡng nguy hiểm như vậy, và với áp lực trả nợ công ngắn hạn cũng như trong trung hạn, theo báo cáo của Bộ Tài chính gần đây, thì rõ ràng ngân sách nhà nước Việt Nam thiếu hụt trầm trọng.

 RFI : Tình hình như anh mô tả, thì việc bán cổ phần nhà nước không chỉ nhằm mở cửa cho vốn tư nhân ?

 Có một hiện tượng nữa là, cùng với việc phát hành trái phiếu quốc tế và thoái vốn tại 10 tập đoàn, vừa rồi Bộ Tài chính lần đầu tiên phải đi vay mượn Ngân hàng Nhà nước 30.000 tỉ đồng. Báo chí trong nước cho biết Ngân hàng Nhà nước cho vay nóng như vậy để tạm thời giải quyết khó khăn ngân sách. Nhưng thực chất ngân sách có thể nói là cực kỳ khó khăn rồi.

 Song song đó lại xảy ra một hiện tượng xã hội nữa : Bộ Tài chính đề nghị việc tăng lương cho cán bộ công nhân viên vào năm 2016 có thể bị hoãn lại. Điều này có thể hiểu như thế nào ? Vì vào tháng 10 năm trước tại kỳ họp Quốc hội, cũng đã nêu ra vấn đề tăng lương cho công nhân viên chức rồi, và đã quyết định vào năm 2015 tăng. Nhưng đến năm 2015 vẫn không tăng được mà lại dự kiến đến cuối 2016, bây giờ lại đề nghị hoãn. Mặc dù chưa chính thức, nhưng cũng cho thấy tình hình ngân sách là cực kỳ khó khăn.

 Nếu kỳ này chính phủ quyết định phát hành 3 tỉ đôla trái phiếu thì sẽ gấp ba lần con số 1 tỉ đôla trái phiếu quốc tế phát hành vào cuối năm 2014. Thực ra cuối năm 2014 chính phủ báo cáo là đã phát hành thành công 1 tỉ đôla trái phiếu quốc tế, nhưng tôi chưa thấy một báo cáo nào nêu ra đối tác doanh nghiệp hay tổ chức tài chính nào của nước ngoài đã mua 1 tỉ đôla đó. Không có tên tuổi cụ thể, thậm chí có những đồn đoán số 1 tỉ đôla trái phiếu quốc tế ấy thực chất là do doanh nghiệp trong nước mua, tức là tiền cũng chỉ chạy lòng vòng trong nước mà thôi.

 Thứ hai nữa là cũng kỳ họp Quốc hội năm trước vào tháng 10, lần đầu tiên lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước đã phải báo cáo rằng con số nợ xấu thực chất lên tới khoảng 500.000 tỉ đồng. Con số này tồn từ năm 2013, nhưng đến cuối 2014 mới dám báo cáo. Lúc đó cho thấy tình hình đã khó khăn lắm rồi. Nợ xấu như vậy lại liên quan tới vấn đề nợ công quốc gia và chi tiêu tài chính.

 9_3_ty_dolla_trai_phieu-content RFI Anh có thể nói rõ hơn một chút về vấn đề bội chi ?

 Cho tới 9 tháng đầu năm nay, con số bội chi ngân sách đã lên đến khoảng 130.000 tỉ đồng, mặc dù tình hình thu được báo cáo là có khả quan. Khả quan là thế này thôi : do vẫn áp dụng nhiều loại thuế, đặc biệt trong đó có thuế nông nghiệp làm khốn khổ người nông dân rất nhiều. Có tăng thu, nhưng chi thì cũng khủng khiếp.

 Chúng ta thấy từ đầu năm 2015 tới giờ liên tục có những phong trào xã hội phản ứng việc chi đầu tư xây dựng cơ bản : những trụ sở ngàn tỉ ở những tỉnh rất nghèo, thường xuyên phải xin gạo cứu đói hàng năm ở những tỉnh rất nghèo như Lai Châu, Khánh Hòa, Phú Yên… Đồng thời xây những tượng đài cũng ngàn tỉ.

 Thậm chí có cả một đề án đổi mới sách giáo khoa của Bộ Giáo dục Đào tạo lên tới 34.000 tỉ. Sau đó khi Quốc hội, người dân và báo chí phản ứng, thì Ban thường vụ Quốc hội yêu cầu Bộ Giáo dục Đào tạo làm rõ lại đề án đó, tại sao 34.000 tỉ ? Thì ông Bộ Giáo dục Đào tạo lập tức rút xuống còn 400 tỉ ! Đến nỗi ông Nguyễn Sinh Hùng, chủ tịch Quốc hội cũng phải nói là : “Các đồng chí rút từ 34.000 tỉ xuống 400 tỉ thì tôi cũng sợ các đồng chí luôn !.

 Tình hình bội chi là như vậy, và chi lãng phí là khủng khiếp. Từ đó chúng ta thấy là ngân sách nhà nước không phải do quá eo hẹp, nhưng bị chi xài lãng phí. Mà lãng phí cũng là một căn bệnh đã được nhận thức rằng gần như không thua kém gì nạn tham nhũng trầm kha ở Việt Nam từ nhiều năm qua.

 Do vậy ngân sách nhà nước bội chi liên tục. Năm 2013 bội chi tới 6,3%. Năm 2014 thì lần đầu tiên ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng chính phủ chịu trách nhiệm chính về chuyện nợ nần, đã phải ra Quốc hội để đề nghị nâng trần bội chi ngân sách từ 4,7% lên 5,3%. Nhưng đến năm 2015 này thì tình hình bội chi ngân sách được Bộ Tài chính dự báo là vẫn có thể vượt, thậm chí vượt 6%. Tức là tình hình nguy hiểm ! Mà trên 5% là đã không thể chấp nhận rồi, theo tiêu chuẩn quốc tế.

 RFI : Tóm lại là nợ công nhiều, chi ngân sách không hợp lý với những công trình lãng phí gây phản ứng trong xã hội… Như vậy theo anh tình hình kinh tế Việt Nam hiện nay là rất khó khăn, do đó mà phải dự định phát hành trái phiếu chính phủ và thoái vốn như đã nói lúc nãy ?

 Tất cả những vấn đề này cho thấy chính phủ không còn cách nào khác. Bây giờ phải giật gấu vá vai. Không còn tiền nữa ! Không còn tiền, mà chả lẽ lại đi in tiền ? In tiền thì lạm phát.

 Cho nên từ giữa năm nay, chúng ta để ý thêm một hiện tượng là chính phủ dựa trên đề xuất của Bộ Tài chính, Bộ Giao thông Vận tải, Bộ Xây dựng, đã bắt đầu tính đến việc bán một số công trình xây dựng đã hoàn chỉnh. Chẳng hạn như một số cầu, đường, kể cả sân bay, ví dụ như vừa rồi sân bay Phú Quốc cũng tính bán. Bán để thu tiền về cho ngân sách nhà nước, để giải quyết những thiếu hụt trầm trọng của ngân sách.

 Và tình hình như thế này thì làm sao có tiền để tăng lương cho công nhân viên chức? Do vậy dẫn tới hiện tượng phải thoái vốn tập thể, đồng loạt ở 10 tập đoàn. Kể cả tập đoàn lớn nhất, coi như là “con bò sữa” Vinamilk mà chính phủ đã đầu tư vào và thu lợi được rất nhiều.

 Trước đây chính phủ đã có cho phát hành trái phiếu từ hồi năm 2005 để cung ứng vốn cho Vinashin. Thì hiện nay dư luận đang đặt ra câu hỏi, và có gây áp lực với chính phủ phải làm rõ thời điểm, tiến trình thoái vốn, và việc thoái vốn đó được chi dùng như thế nào. Chứ không phải giống như Vinashin trước đây, sau đó tiền đi đâu không biết, lỗ thì vẫn hoàn lỗ và cuối cùng người dân đóng thuế phải gánh chịu hoàn toàn.

 Cũng cần nhắc lại là cuối năm 2014, cùng với kế hoạch phát hành 1 tỉ đôla trái phiếu, cũng đưa ra kế hoạch phát hành 600 triệu đôla cho Vinashin. Nhưng tôi nghe đâu là kế hoạch thất bại, vì không có ai mua. Tình hình đó cũng tương tự như việc Việt Nam bây giờ đang chào bán nợ xấu cho nước ngoài. Ngân hàng Nhà nước gởi 500 hồ sơ đi, nhưng cho tới nay chưa có bất kỳ một hồ sơ nào được phản hồi – theo báo cáo công khai là như vậy.

 Thành thử hiện nay rất khó đối với ngân sách nhà nước. Đó là lý do tại sao chính phủ phải quyết định phát hành trái phiếu quốc tế, và tôi cho là có thể sắp tới còn hơn thế nữa. Nhưng vấn đề là có ai mua hay không.

 Còn tôi đồ rằng chính phủ chắc chắn sẽ thành công trong việc thoái vốn tại 10 tập đoàn nhà nước, vì đó là tiền nằm trong túi họ. Nhưng còn việc bán nợ xấu và bán trái phiếu ra nước ngoài, thì đó là một điều vô cùng khó khăn. Tôi không tin là việc bán trái phiếu quốc tế của chính phủ sẽ thành công, thậm chí là sẽ thất bại. Tại vì gần đây cũng có hiện tượng một số phiên đấu giá trái phiếu của Bộ Tài chính và chính phủ ở trong nước, hầu như đều ế ẩm.

RFIRFI Việt ngữ xin cảm ơn tiến sĩ Phạm Chí Dũng ở Saigon đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn hôm nay của chúng tôi.


Kính mời quý vị bấm vào hàng chữ này để đọc trọn BNS Tự Do Ngôn Luậng Số 230 (01-11-2015)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười 2018(Xem: 809)
1. Đầu tiên phải nói đến câu chuyện Tây Nguyên giai đoạn 2000- 2004. Thời kỳ này (10/2000–4/2006), ông Quang là Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an. – Chưa có con số thống kê nào được công bố rộng rãi về việc đàn áp, “dẹp loạn” Tây Nguyên giai đoạn này. Tuy nhiên, con số người chết lên đến hàng nghìn, số người sắc tộc thiểu số bị tù đày cũng không dưới vài trăm. – Các giai thoại về xe tăng lăn bánh ra đường quốc lộ sau gần 30 năm, chuyện phải dùng xe máy cày để gom xác đồng bào chết, chuyện về xả cả băng đạn AK vào các “phần tử quá khích”, cầm đầu, leo lên xe công an, CSCĐ, quân đội… được truyền tụng rất nhiều.
08 Tháng Mười 2018(Xem: 799)
Kính gửi: - Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam - Bộ chính trị - Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng Tôi là công dân của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản. Tôi xin gửi đơn kiến nghị khẩn cấp này đến các cơ quan của Đảng một việc như sau: Sau khi phong trào cộng sản quốc tế xuống dốc không phanh và sụp đổ nghiêm trọng trên toàn thế giới, nhiều nơi, nhiều chỗ đã đi ngược lại đường lối, tư tưởng của Chủ nghĩa Mác-Lenin hết sức đáng quan ngại.
08 Tháng Mười 2018(Xem: 768)
Muốn thiên hạ có "nghĩa" với mình khi mình chết thì tối thiểu khi còn sống cũng phải có "nghĩa" với thiên hạ. Còn khi sống mà trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra tội ác, hoặc im lặng về hùa với kẻ ác, thì đừng trách người ta vui mừng khi mình chết, bởi cái chết đồng nghĩa với việc khg còn khả năng gây ra tội ác nữa. Nhưng một xã hội mà phải chờ đến khi kẻ ác chết tự nhiên mới ngăn chặn được cái ác thì xã hội ấy là một xã hội rất tuyệt vọng. Một xã hội tốt sẽ ngăn chặn được tội ác mà không cần phải lấy mạng kẻ thủ ác (theo thủ tục xử tử hình) hoặc chờ đến khi kẻ ác chết tự nhiên.
08 Tháng Mười 2018(Xem: 875)
Ông Trần Đại Quang đã chết vào sáng 21-09-2018. Tin từ UB Bảo vệ Sức khỏe TƯ nói rất mập mờ: “Đồng chí đã mắc loại virus hiếm và độc hại, trên thế giới chưa có thuốc chữa” đưa về cái chết của ông trước khi Nhà nước tung ra cáo phó. Miếng “virus hiếm” Điều lạ là rất ít người ngạc nhiên về cái chết của ông. Lâu nay đã có vô số lời đồn đoán rằng ông đã bị vô hiệu hóa và đầu độc theo kiểu Nguyễn Bá Thanh trước đây.
08 Tháng Mười 2018(Xem: 938)
Hôm 29-8-2018, trong buổi phóng vấn dành cho hệ thống truyền hình FOX, Đại tướng hồi hưu John M. Keane, nguyên Phó Tổng Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ và hiện là Chủ tịch Viện Nghiên cứu Chiến tranh, lần nữa xác định quan điểm chiến lược của Mỹ xem “Trung Cộng là đe dọa an ninh lâu dài”. Theo tướng John M. Keane, trong giai đoạn từ khi Tập Cận Bình nắm quyền tối cao tại Trung Cộng, khả năng quốc phòng của Trung Cộng đã phát triển nhanh hơn bất cứ quốc gia nào, kể cả Mỹ. Vào năm 2017, Trung Cộng có lực lượng hải quân lớn nhất thế giới về số lượng tàu chiến với 317 chiến hạm so với 283 của Mỹ.