LINH MỤC CẢNH BÁO HỘI CỜ ĐỎ: “CON GIUN XÉO MÃI CŨNG… - VOA TIẾNG VIỆT.

07 Tháng Mười Một 201710:29 SA(Xem: 444)
LINH MỤC CẢNH BÁO HỘI CỜ ĐỎ: “CON GIUN XÉO MÃI CŨNG… - VOA TIẾNG VIỆT.

Nước VN chúng ta là một nước có 4000 năm văn hiến, với một nền nhân bản cao, một nền giáo dục dựa trên đạo đức và tình người. Vốn dân tộc VN sống với nhau có tình, có nghĩa, biết tôn trọng người trên, thương yêu nhường nhịn kẻ dưới, mọi người giữ sự hòa thuận, giúp đỡ tương trợ nhau theo truyền thống “chị ngã em nâng”, “anh em như thể tay chân”, “lá lành đùm lá rách” v.v…, trong cách cư xử lấy tình người làm nền tảng. Khi xã hội gặp cảnh nhiễu nhương, thì những người có điều kiện, có sức mạnh thường ra tay cứu khốn phò nguy, chống lại kẻ gây ra áp bức bất công, bảo vệ người thân cô thế yếu, trong sách sử cũng như trong đời sống xã hội thường ngày. Ai thấy người sa cơ thất thế mà không ra tay cứu giúp thì đã là kẻ bất nhân, chứ chưa nói đến kẻ hành ác. Trong học đường thì “tôn sư trọng đạo”, trong gia đình thì hiếu kính thương yêu, giữa vợ chồng thì thủy chung tôn trọng, giữa anh em, bằng hữu thì hiền hòa, thân thiện, chí tình. Đặc biệt với Trời, với các đấng thần linh thì tôn kính, kiêng dè, tuyệt đối không ai dám xúc phạm, chỉ trích, nhất là không hề dám bôi bác khinh thị, dù đối với các đấng thiêng liêng không phải tôn giáo của mình. Những kẻ nào cả gan dám xúc phạm, bỉ báng Thần Thánh liền bị coi là loài súc sinh vô nghì, bị gia đình họ hàng từ bỏ, xã hội tránh xa. Họ thường nói rằng “Đến Trời Phật Thánh Thần mà nó còn dám xúc phạm, thì nó còn coi ai ra gì”! Mọi người đều nghĩ loại người đó mà nếu gần gũi chỉ sinh họa, vì trời không dung, đất không tha những thứ vô đạo đó. Trong dòng họ nhà tôi, có một ông chỉ vì say rượu mà xúc phạm đến bàn thờ, liền bị thân nhân và mọi người xa tránh, khiến phải về một vùng quê xa xôi ẩn lánh sống một mình! Đó là căn bản của đạo đức, của văn hóa VN từ ngàn xưa để lại, tất cả được gọi là luân thường đạo lý.

     Nhưng than ôi! Từ khi chủ thuyết CS xâm nhập vào VN, thì tất cả căn cơ nề nếp cao quý cũ của dân tộc chúng ta đã bị cái chủ nghĩa vô thần bất nhân này nó phá vỡ, đến độ giờ đây đất nước ta tan tành, đạo đức văn hóa bị suy đồi cùng cực: chúng ta đang sống trong một xã hội đồi trụy, bất nhân, vô đạo (chưa nói đến khía cạnh kinh tế, chính trị…), khiến nhiều người VN chúng ta bây giờ trở thành vô văn hoá giáo dục, mất tính người do sự đào tạo của chủ thuyết vô thần CS!

     Trong chế độ CS, chúng ta không thể gọi là “nền giáo dục”, vì giáo dục có nghĩa là dạy dỗ, tô bồi cho con người trở nên tốt lành, văn minh hơn, sống có đạo đức văn hóa, có đầy tình người, còn CS nếu nói đúng ra là nó chủ trương phản giáo dục, phá giáo dục, đi ngược với giáo dục, tạo ra những con người phi nhân tính, phi đạo đức, vì nếu có tâm hồn chân chính đạo đức thì không ai dám làm điều gian và ác như CS! Ngày xưa thay vì “kính già yêu trẻ”, thì ngày nay người ta “đánh già, giết trẻ”! Ngoài đường phố người già bị đám trẻ xúc phạm, hành hung, con nít bị bắt cóc lấy nội tạng! Người ta thoải mái xúc phạm đến các Đấng Thiêng Liêng, Trời Phật, thánh thần, cả trong lời nói lẫn chữ viết: “Thằng trời hãy tránh một bên, để cho bác đảng (CS) đứng lên làm trời”! Sự xúc phạm Tôn giáo điển hình nhất là màn trình diễn mới đây vào ngày 8-10-2017 ở một tụ điểm ăn chơi trác táng của những kẻ dư tiền rỗi giờ, mang tên là quán FAME ở Hà Nội, chủ quán nghe nói là một công an cấp cao, đã tổ chức một màn trình diễn sexy của các nam nữ ma cô đàng điếm, ăn mặc hở hang mà dám mang hình Thánh Giá và chuỗi hạt Mân Côi, là những biểu tượng vô cùng thiêng liêng tôn kính của đạo Công Giáo, trên những thân hình tục tĩu bẩn thỉu để nhảy múa, đã gây nên những trận sóng dư luận phản đối dữ dội cả ở trong và ngoài nước. Chính giám đốc sở văn hóa thể thao Hà Nội là Tô Văn Động đã xác nhận với báo chí là màn diễn này có xin phép và được cái sở “vô văn hóa” này cho phép, vào dịp bế mạc đại hội 6 của đảng CS VN, có lẽ là để mừng đảng quỷ sứ?

     Chúng ta thấy gì qua màn diễn xấc xược và tội lỗi đó? Trước nhất, những nam nữ diễn viên này, không thể dùng từ ngữ gì để diễn tả chính xác hơn là bọn vô giáo dục, mất lương tri; vì nếu được giáo dục và có lương tri thì bọn chúng không thể, không dám đeo trên thân hình trần trụi dơ bẩn của chúng hình Thánh Giá, là biểu tượng vô cùng thiêng liêng cao quý của đạo Công Giáo, về ơn Cứu Chuộc của Thiên Chúa: Ngài đã chết treo trên Thánh Giá để cứu lấy muôn người phàm nhân; hay Chuỗi Mân Côi là lời kêu gọi nhân loại ăn năn sám hối để được Thiên Chúa thứ tha những lỗi lầm mà nhân loại đã làm, để được ơn cứu rỗi. Nếu những kẻ diễn trò khốn nạn này mà có được một chút giáo dục, hoặc có một chút lương tâm, chút văn hóa, thì bố bảo chúng cũng không dám đeo trên mình những biểu tượng bất khả xúc phạm, bất khả bôi bác đó mà làm các trò hề lố bịch để kiếm miếng ăn, dù có chết đói. Cũng không cha mẹ nào, gia đình nào mà dám cho con cái họ làm điều tội lỗi đó, e sẽ bị hậu quả khôn lường bởi Đấng Thiêng Liêng, dù họ có tôn thờ hay không. Mọi người chung quanh, bà con họ hàng của những gia đình có con cái làm trò vô giáo dục đó sẽ nhìn và nghĩ thế nào về những kẻ khốn kiếp ấy và những kẻ sinh ra chúng mà không biết dạy dỗ chúng thành người, để chúng thành lũ yêu ma quỷ quái? 

     Hãy trở lại với những đối tượng quái thai này, mà hình ảnh của chúng đang ngập tràn trên những trang mạng xã hội, với không biết bao nhiêu là lời chỉ trích, chửi bới, hỏi chúng nhận được bao nhiêu tiền cho một việc làm điên rồ đó thì mới cân xứng với những lời chỉ trích nặng nề mà chúng đang phải hứng chịu? Và cha mẹ, ông bà, cô bác anh chị em của chúng sẽ thấy nhục nhã thế nào khi có những cháu con là thành phần vô đạo, vô giáo dục như thế? Chúng ta hãy nhìn sâu để thấy rõ: bọn vô đạo, mất nhân tính đó, chính là sản phẩm đào tạo phản văn hóa và vô thần của CS mà có. Rồi với những con người đó, chúng lại sản sinh ra những đứa con, đứa cháu trong cái lò vô giáo dục của chúng, thì tương lai đất nước ta sẽ ra sao? Như thế sẽ thấy chế độ CS đã phá nát truyền thống văn hóa giáo dục và đạo đức của VN như thế nào!

     Chắc chắn một điều, những thanh niên nam nữ tham gia màn diễn mất dạy đó, nếu không có kẻ cầm đầu, thì liệu chúng có tự bày trò yêu quỷ đó được không? Hẳn là không! Vậy phải có kẻ chủ mưu đạo diễn, là chủ quán và những kẻ có quyền. Những chủ quán đó, nếu muốn yên ổn để làm ăn sinh sống, họ cũng không dám làm trò vô đạo xúc phạm đến các Đấng thiêng liêng, các Tôn Giáo như vậy, vì họ không ngu dại đâm đầu vào lửa, mà phải do những tên có âm mưu phá đạo, những kẻ vô thần, cụ thể là bọn lãnh đạo CS có quyền lực và có ý đồ xúc phạm tôn giáo rõ rệt! Cứ lần theo lời nói của tên Tô Văn Động nói trên, thì màn diễn này đã được cấp phép của cái gọi là sở văn hóa mà vô văn hóa tại Hà Nội. Như vậy đã quá rõ: đứng sau màn diễn này là bọn lãnh đạo ở Hà Nội, chưa rõ cấp cao đến mức nào, nhưng đây hẳn có mục đích chính trị rõ rệt: chúng muốn gây sự với người Công Giáo, gây sự với Tôn Giáo! Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, gần đây bọn lãnh đạo CS VN đã có nhiều trò kích động xúc phạm nặng nề đến tôn giáo nói chung, và Công Giáo nói riêng: hết phá chùa Liên Trì ở Sài Gòn, đến đập phá Thánh Giá và trấn áp, gây thương tích nặng nề cho các tu sĩ của tu viện Thiên An ở Huế, rồi đưa côn đồ mang súng đạn, vũ khí đến xâm phạm giáo xứ Thọ Hòa ở Đồng Nai, toan hành hung cha xứ, bây giờ lại làm tay sai cho quỷ Satan xúc phạm Thánh Giá Chúa! Bọn này quả là công cụ của quỷ sứ, vi phạm quyền tự do tín ngưỡng đã đành, lại còn cả gan xúc phạm cả Đấng Tối Cao, liệu chúng bay có đủ sức chịu những sự trừng phạt nặng nề từ Thiên Chúa không hả bọn quỷ đỏ? Thật khốn cho chúng bay, những kẻ bán linh hồn cho quỷ dữ, phá nát nền văn hóa đạo đức của dân tộc VN, bán cả Tổ Quốc thiêng liêng của dân Việt, lại còn dám xúc phạm đến Thiên Chúa! Bọn bay hãy đợi chờ những hình phạt đích đáng đến với bay và con cháu bay không còn xa nữa! CS rất đáng bị trừng phạt nặng nề, vì chúng biết rất rõ việc chúng làm!

     Cúi xin Thượng Đế nhân từ sớm đưa bọn quỷ đỏ về hỏa ngục, để cứu giúp con dân Việt là những nạn nhân của CS, để chúng con được sống xứng đáng là những tạo vật quý giá của Người đã tạo dựng nên mang nhân phẩm làm người!

     danlambaovn.blogspot.com

     Một hệ phái phi đạo đức

     Sự lật đổ Chính phủ lâm thời của Nga bởi Lenin và cách mạng Bolsheviks hóa ra là một động thái đẩy sập tất cả các lá bài của nhà cái. Trái ngược với các thần thoại sau này của Cộng sản, Cung điện Mùa đông ở St Petersburg đã không bao giờ bị tấn công. Sau vài chống cự yếu ớt, nó đã bị tràn ngập bởi đám quỷ hôi của và cướp bóc. Nhưng Moscow lại là chuyện khác. Cuộc xáp chiến từng nhà khốc liệt đã kéo dài đến ngày 2 tháng Mười Một.

     Trong tường thuật của ông về cuộc đảo chính Bolshevik, Pipes chỉ ra rằng hầu hết mọi người không quan tâm đến những gì đang xảy ra. Đây là kết quả do Lenin và đồng nghiệp của ông, Leon Trotsky, đã mô tả thành công cuộc đảo chánh Bolshevik, như là sự tiếp quản của công nhân và quân đội Liên Xô: các tổ chức hoạt động như một loại chính phủ song song trong những tháng trước cuộc đảo chánh.

     Đó chẳng phải là lời gian dối đầu tiên được tuyên truyền bởi những người Bolshevik. Ngay từ đầu, chủ nghĩa Cộng sản đã kiên quyết, và các nhà theo chủ nghĩa Mác đã tin rằng cứu cánh luôn biện minh cho phương tiện. Bằng cách này, họ ngụ ý là họ không nhận thấy bất kỳ một hạn chế đạo đức nào khi nói đến việc thâu tóm và sử dụng quyền lực để thực hiện mục tiêu của họ.

     Chính Lenin đã minh họa cho điều này. Hành động của Lenin sẵn sàng dối trá, thả lỏng nạn trộm cắp hàng loạt và cho phép xử tử những người bị coi là một mối đe dọa đối với cuộc Cách mạng Bolshevik, chỉ khác với Stalin về quy mô. Giống như Stalin, Lenin, qua cách trình bày của sử gia Pipes, là "một người xa lạ với những day dứt đạo đức."

     Nhưng từ đâu đã phát sinh ra nạn phi đạo đức căn bản? Lenin không phải là người độc ác. Ông không phải là loại quan chức mà bạn tìm thấy trong tất cả các hệ thống độc tài: những người thích thú việc tra tấn hoặc giết người hoặc giám sát các hoạt động như vậy. Lenin, như sử gia Pipes vẫn lập luận, chỉ đơn giản thờ ơ vô cảm với những đau khổ của người khác; sự vô tâm của ông đối với nỗi khốn khổ của tha nhân phản ánh niềm tin Cộng sản của ông.

     Đây là một lý do tại sao tôi luôn coi những tuyên bố như là "Ngân là một người Cộng sản chân thành, nhưng cô ấy là một người tốt" thực sự là ngây thơ, ngu xuẩn và nguy hiểm - tương tự như gợi ý rằng "Trọng là một người phát-xít Đức Quốc xã chân thành, nhưng ông ấy là một người tốt".

     "Để trở thành một đảng viên Cộng sản thì phải chấp nhận nhân sinh quan về con người cũng giống như những kẻ phát-xít Đức Quốc xã đã được thuyết phục. Cụm từ "chủ nghĩa nhân bản của chủ nghĩa Mác-xít" (mà bạn vẫn nghe thấy trong các giảng đường ở Tây Âu và California hoặc các phái chính trị Cánh tả) là thực sự tự mâu thuẫn cũng giống như "chủ nghĩa nhân bản Đức Quốc xã" vậy.

    Những người viết tiểu sử có cảm tình cũng như ác cảm với Lenin đều đồng ý rằng sự chấp nhận chủ thuyết Marx của ông liên quan đến sự toàn tâm chấp nhận sự kết hợp của chủ nghĩa duy vật và quan điểm biện chứng lịch sử của chủ thuyết Marx. Sự kết hợp của những ý tưởng này dẫn đến những kết luận rõ ràng và náo loạn.

     Thứ nhất, một nhà triết học duy vật thực sự không nghĩ rằng có điều gì đặc biệt về con người. Các biểu thức như "nhân phẩm", "quyền", "trách nhiệm", v.v... là các cấu trúc trống rỗng trong thế giới vật chất. Thay vào đó mọi con người chỉ là "vật chất". Như vậy, giống như bất kỳ đối tượng vật chất khác, chúng có thể được định hình và xử lý tùy thích theo ý định của những người khác. Và cách duy nhất để xác định ai sẽ là người nắn đúc và tận diệt trong thế giới này là tác nhân thâu tóm được quyền lực để làm điều đó và là tác nhân ít cân nhắc đắn đo nhất để sử dụng nó. Sự song song giữa những ý nghĩa của chủ nghĩa triết học duy vật trong Chủ nghĩa Cộng sản và sự tôn vinh hư vô của chế độ Quốc xã trong quyền lực của những người Quốc xã, thật là rõ ràng.

     Vậy quan điểm của Mác xít về lịch sử nạp vào đâu ở đây? Tư duy Cộng sản chính thống cho rằng lịch sử là do những thay đổi trong phương tiện sản xuất và quyền sở hữu của nó. Vào một thời điểm nào đó, chúng ta sẽ đi đến cuối cùng của lịch sử: thiên đường không tưởng của cộng sản sẽ xuất hiện sau khi giai cấp vô sản đạt được sự thống trị và xóa bỏ tài sản cá nhân, tiền bạc, sự phân biệt đẳng cấp, và nhà nước (vâng, có cả chiều kích vô chính phủ trong Chủ nghĩa cộng sản).

     Khó khăn mà người dân trải nghiệm trong một chặng đường của quá trình này thì được diễn giải chính xác như thế này: Con người chỉ là vật chất qua đó lịch sử hoạt động.

     Đó là lý do tại sao Lenin không hề do dự, ví dụ, như bởi nỗi khốn cùng của những người nông dân bị ảnh hưởng bởi nạn đói xảy ra vào những năm 1890 ở vùng Volga, nơi gia đình ông ta sống. Lenin phản đối việc giúp đỡ những nông dân nghèo đói vì ông nghĩ rằng sự trợ giúp như vậy sẽ cản trở phong trào của họ tới thành phố để tìm kiếm lương thực và việc làm. Bất cứ thứ gì thúc đẩy sự hấp thụ của họ vào giai cấp vô sản đô thị - vốn là động cơ của cuộc cách mạng tất yếu - thì được hoan nghênh - thậm chí ngay cả nạn đói. Lenin rốt cuộc chỉ thêm vào đó một niềm tin, rằng một đội tiên phong dẫn dắt bởi những người như ông có thể đẩy nhanh điều tất yếu, nếu có đủ điều kiện nổi lên.

     Theo nghĩa này, những diễn tiến tiếp theo dưới chế độ Cộng sản: Khủng bố đỏ Lenin ; Các vụ thanh trừng tàn bạo của Stalin; hàng triệu người bị tàn sát trong Cách mạng Văn hóa Mao; sự diệt chủng do Khmer Đỏ tạo ra ở Campuchia; Các trại tập trung của Castro và các đội xử bắn do chủ tịch cánh tả hiện đại người Argentina tên là Che Guevara đứng đầu, v.v…, không phải là những sai lệch. Chúng đã tuôn chảy một cách hợp lý từ sự hội nhập của Chủ nghĩa Cộng sản vào chủ nghĩa triết học duy vật, quan điểm biện chứng lịch sử và niềm tin chắc chắn của Lenin, rằng đảng có thể đẩy nhanh điều tất yếu. Lenin chỉ thoải mái hơn và sẵn sàng chấp nhận mình trong quỹ đạo này hơn là một số nhà Marxist khác.

     Một tôn giáo giả tạo

     Trong việc bác bỏ đạo đức và sẵn sàng làm chuyện tà ác - vô vàn vô số điều ác - để đạt được những mục tiêu mong muốn, tính cách tội phạm và khủng bố của chủ nghĩa Mác đã bị phơi trần. Bản thân Lenin đã quen thuộc với sự thiếu vắng các hạn chế của Karl Marx trong lĩnh vực này. Như Marx đã viết trong Neue Rheinische Zeitung tháng 5 năm 1849: "Khi đến lượt chúng ta, chúng ta sẽ không phải bào chữa cho sự khủng bố."

     Tuy nhiên, trong tất cả chủ nghĩa duy vật căn bản của nó, chủ nghĩa Mác đã được Lenin và các nhà lãnh đạo Bolshevik khác tại Nga tiếp nhận, còn đi xa hơn thế nữa. Nó trở nên một loại tôn giáo: thực thế, một niềm tin triệt để không khoan nhượng đối với bất cứ ai không đồng quan điểm.

     Cái nhìn sâu sắc này được giải thích rõ ràng trong thông điệp thứ hai, Spe Salvi của Đức GH Bênêđíctô XVI. Tông huấn này đã được xuất bản vào tháng 11 năm 2007, gần 90 năm sau ngày Bolsheviks nắm trọn quyền hành năm 1917. Thời điểm đó, tôi cho rằng, không phải là một trùng hợp ngẫu nhiên.

     Như tiêu đề của thông điệp cho thấy, nó tập trung vào ý niệm hy vọng trong Kitô giáo. Ở một mức độ nào đó, điều này liên quan đến sự phân biệt về cách hiểu biết về ý niệm hy vọng trong Kitô giáo và cách hiểu của những người khác.

     Theo Đức Thánh cha Benedict XVI, Marx đoạt lấy chân trời hy vọng được đưa ra bởi viễn cảnh về cuộc sống vĩnh cửu với Thiên Chúa, và biến nó thành một lý thuyết cứu rỗi thế giới về chính trị và kinh tế. Marx sau đó đã giao cho chính mình, theo lời của Benedict, "cái nhiệm vụ khởi động điều mới mẻ này, và như ông nghĩ, để bước vào lịch sử hướng tới sự cứu rỗi." Benedict viết: có một đường thẳng nối liền giữa sự phát triển của tôn giáo thế tục này và Cách mạng Tháng mười 1917. "Cuộc cách mạng thực sự đã được diễn tiến", Đức Giáo hoàng nhận xét, "theo cách triệt để nhất ở Nga."

     Để làm điều này, chúng ta có thể thêm vào các lĩnh vực khác trong đó chủ nghĩa Marxism bắt chước Kitô giáo. Chế độ cộng sản có sách thiêng liêng như Das Capital, và các nhà tiên tri như Marx và Engels. Họ sở hữu tổ chức giáo hội riêng của họ (đảng Cộng sản) với các giáo sĩ có phẩm trật riêng (đảng viên, Uỷ ban Trung ương, Bộ Chính trị, Tổng bí thư), các nhà thần học (các nhà lý thuyết Mác), các thánh (như Che Guevarra) và các học thuyết riêng của họ mà đảng viên không thể đi lạc mà không đánh rơi tính chính thống của họ. Các hệ thống cộng sản thậm chí đã có phiên bản riêng của họ về thời cánh chung: Thành Jerusalem mới của Chủ nghĩa Cộng sản. Bạn càng nhìn, thì sự giống nhau với Kitô giáo càng rõ ràng hơn.

     Nhưng, theo nhận định của GH Benedict, có hai lỗ hổng chết người trong tất cả những điều này. Thứ nhất là sự hiểu lầm của Marx về cách chuyển tiếp từ những gì được cho là một nhà nước trung gian - chế độ độc tài của giai cấp vô sản - sang chủ nghĩa cộng sản. "Lenin," Benedict nói, "phải đã nhận ra rằng các luận văn của ông thầy Marx đã không cho hướng dẫn cách làm thế nào để tiến hành" (SS 21). Điều đó mở ra cánh cửa cho thời trung gian trở nên vĩnh viễn: tức là, khủng bố và tội phạm có hệ thống cứ kéo dài.

     Một cách cơ bản hơn, Benedict nói rằng gót chân Achilles - điểm yếu của chủ nghĩa Marx lại hóa ra là niềm tin cốt lõi của nó. Vì nếu bạn là một nhà triết học duy vật thực sự, bạn không thể tin tưởng vào ý chí tự do hay sự lựa chọn tự do. Tại sao? Bởi vì đây là những đặc tính phi vật chất rõ rệt của con người. Bạn không thể sờ chạm vào ý chí tự do. Tuy nhiên, chúng ta biết rằng nó tồn tại bất cứ khi nào chúng ta thực hiện sự lựa chọn tự do cho một điều này thay vì điều khác.

     Do đó, nhờ chủ nghĩa triết học duy vật của mình, Marx và tất cả những người theo ông, trong quá khứ và cả hiện tại đã đánh mất cái tầm nhìn của một điều gì đó. "Ông đã quên", Benedict viết, "con người và ông quên mất sự tự do của con người. "Vì thế, Marx cũng" quên rằng tự do luôn luôn hàm chứa tự do cho cái ác "(SS 21).

     Quan điểm của Benedict là khả năng sai lầm và tội lỗi của con người là một phần của cái giá gắn liền với quyền tự do lựa chọn giữa thiện và ác. Điều này không chỉ có nghĩa là không có thiên đàng hạ giới. Nó cũng còn có nghĩa là tranh đấu để tạo ra một thế giới hòan hảo trên đời của chủ nghĩa Marx và những người đồng hành với nó, luôn dẫn đến sự hủy diệt.

     Khủng bố, khủng bố, và càng nhiều khủng bố

     Chẳng bao lâu sau cuộc cướp chính quyền của Lenin vào năm 1917, thế giới đã chứng kiến chết chóc và sự tàn phá khốc liệt. Tuy các phần tử Bolsheviks không phải là những người khởi xướng chủ nghĩa khủng bố của nhà nước, nhưng tầm mức khủng khiếp do Lenin và những người theo ông thực hiện đã vượt xa mức tàn bạo của chế độ độc tài Jacobin của Pháp, khi đã giết hàng ngàn "kẻ thù của Cách mạng Pháp" giữa năm 1793 và 1794.

     Khủng Bố Đỏ không chỉ đơn thuần là kết quả của cuộc nội chiến nhấn chìm nước Nga sau cuộc Cách mạng Bolshevik. Chủ nghĩa khủng bố là vấn đề về chính sách của nhà nước do người Bolsheviks đặt để. Như Trotsky (chính ông là người ủng hộ khủng bố hàng loạt đã tuyên bố rằng "kẻ thù của chúng ta sẽ phải đối mặt với án tử hình chứ không phải nhà tù"), sau này Lenin đã phản đối việc bãi bỏ án phạt tử hình và đã thành công. Lý luận của ông rất đơn giản: "Làm sao ta có thể thực hiện một cuộc cách mạng mà không có hành quyết?"

     Trong cuộc họp nội các vào tháng 2 năm 1918, trong một buổi thảo luận về cách đối phó với "những người phản cách mạng", Lenin quay sang trao đổi với Isaac Steinberg, Chủ tịch Ủy ban Công lý Xã hội không thuộc cánh Bolshevik, và hỏi: "Ông có thực sự tin là chúng ta có thể chiến thắng mà không có khủng bố cách mạng chăng? "

     Khi cuộc tranh luận tiếp tục, sự nóng giận của Steinberg tăng lên do các đề xuất của Lenin nhằm thay thế những quy trình luật pháp với "lương tâm cách mạng". Cuối cùng Steinberg đã nổi nóng và thốt lên, "Vậy tại sao chúng ta lại phải phiền phức với cái Ủy ban Tư pháp? Hãy thẳng thắn gọi nó là Uỷ ban Xóa bỏ Xã hội và dẹp nó đi!" Lenin đã phản ứng: "Rất đúng… chính xác là như thế… nhưng chúng ta không thể nói ra điều đó."

     Ở đây chúng ta đối mặt với bản chất thực sự tàn ác của chủ nghĩa Mác được tháo xích bởi cuộc Cách mạng Bolshevik. Chủ nghĩa cộng sản cho phép và thậm chí còn tung hô việc đình chỉ và đàn áp các quy tắc mà nền đạo đức phổ thông tuyệt đối nghiêm cấm như lừa dối, trộm cắp, giết người hoặc ghen tị.

     Một thế kỷ trước, những con người tin vào những điều đó đã cưỡng chiếm một đế chế đã gần ngã quỵ. Sự kiện này đánh dấu sự khởi đầu của những lựa chọn mà, theo Sách Đen của Chủ nghĩa Cộng sản (1997), đã dẫn đến cái chết của khoảng 85 đến 100 triệu con người trong thế kỷ 20. Chủ nghĩa phi đạo đức đã đem đến những biển máu, và đặc tính thực sự của chủ nghĩa Mác mà từ đó dòng thác phi đạo đức này tuôn chảy ra, là những gì chúng ta nên ghi nhớ trong dịp trăm năm Cách mạng tháng Mười.

     Đôi khi, hóa ra, tà ác đã thắng.

     Phạm Hương Sơn diễn dịch

 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Tư 2018(Xem: 71)
Kính gửi ông Mark Zuckerberg, Trong lúc ông nghiên cứu lại phương cách để bảo đảm Facebook tiếp tục là một phương tiện giúp cho thế giới này mở rộng và kết nối, chúng tôi kêu gọi ông xem lại cách hành xử mạnh tay của Facebook có thể đang bóp nghẹt tiếng nói của giới hoạt động nhân quyền và các phóng viên độc lập tại Việt Nam.
19 Tháng Tư 2018(Xem: 70)
Sự việc Sự kiện Đồng Tâm xảy ra một năm trước đây đã đánh dấu bước ngoặt mới trong phong trào phản kháng của người dân đối với chính sách đất đai của nhà nước. Nếu trước đó nhiều dân oan mất đất kéo nhau đi khiếu kiện đông người một cách ôn hòa và hợp pháp, thì ở Đồng Tâm lần đầu tiên dân chúng trong một xã đã tổ chức quy củ dùng thế hợp pháp kết hợp dân vận, binh vận, lập làng chiến đấu, kiên quyết đấu tranh bảo vệ quyền lợi của mình buộc chính quyền phải nhượng bộ.
19 Tháng Tư 2018(Xem: 72)
Cùng với những tuyên bố phản đối các bản án bất công đối với 6 thành viên Hội Anh Em Dân Chủ của đại diện các quốc gia như Hoa Kỳ, Hòa Lan, Đức,… những người vợ và mẹ của 6 nhà hoạt động đã lên tiếng về cái gọi là “phiên tòa” diễn ra ngày 5 tháng Tư vừa qua.
19 Tháng Tư 2018(Xem: 69)
Kính thưa đồng bào VN Quốc Nội & Hải Ngoại. Đảng Cộng Sản đã thống trị dân tộc trong 43 năm qua đã để lại hậu quả: Một đất nước Việt Nam nghèo nàn, chậm tiến không theo kịp đà tiến bộ văn minh của nhân loại. Tập đoàn Việt gian Cộng sản "Hèn với giặc-Ác với dân" là những tên Thái Thú xác Việt hồn Tàu đã cúi đầu ký Hiệp Ước Thành Đô ngày 4-9-1990 tại Tứ Xuyên, Trung Quốc để xin được trở thành một Khu Tự Trị vào ngày 4-9-2020 . Đứng trước hiểm họa Mất Nước về tay Tàu Cộng, toàn thể đồng bào chúng ta xin thưa với Mẹ VN rằng «chúng con vẫn còn đây», đồng thời cũng báo cho tập đoàn Việt gian Cộng sản biết rằng những người Việt Yêu Nước vẫn còn đây.
16 Tháng Tư 2018(Xem: 160)
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 289 (15-04-2018) 1- Cách đây đúng hai năm, ngày 06-04-2016, một thảm họa môi trường lớn lao chưa từng có trong Việt sử đã xảy ra giữa “thời đại Hồ Chí Minh rực rỡ” do bàn tay kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc là Tàu cộng, qua công ty gang thép Hưng Nghiệp Formosa tại Vũng Áng, Hà Tĩnh. Thế nhưng, gần ba tuần sau khi bùng nổ thảm trạng sinh thái khiến toàn dân hốt hoảng lo sợ, ngày 22-04, tổng bí thư Việt cộng (VC) Nguyễn Phú Trọng đã đến Vũng Áng, chẳng phải để ủi an Đồng bào, nhưng là để trấn an tội phạm. Chính cuộc viếng thăm công ty Formosa ấy của kẻ cầm đầu chế độ đã cản trở trực tiếp nghiêm trọng công việc điều tra. Tiếp đó, cuối tháng 06-2016, Trọng lại ra lệnh cho Nguyễn Xuân Phúc thủ tướng trâng tráo nhận 500 triệu đôla hối lộ bố thí từ Formosa, gọi là tiền đền bù thảm họa mà lẽ ra phải lên tới ít nhất 50 tỷ; ra lệnh cho Trương Minh Tuấn bộ trưởng thông tin phải gọi đó là “sự cố môi trường”. Trong Hội nghị Trung ương