VIẾT CHO NGUYỄN VIẾT DŨNG

01 Tháng Năm 20165:41 CH(Xem: 2637)
VIẾT CHO NGUYỄN VIẾT DŨNG

Lần đầu tiên nhìn hình em Nguyễn Viết Dũng bước ra khỏi trại trong chiếc áo trắng có hình chiếc cờ VNCH trên góc túi, tự nhiên xúc động mạnh, nước mắt ứa ra. Ngồi thật lâu để trải lòng mình với một người mà khoảng cách thế hệ được nối liền bằng ý nghĩa của màu cờ. Và đến khi nhìn hàng chữ xâm trên cánh tay, mà phần sau của bài cho biết là của em, thì mới thấy dấy lên trong lòng sự hổ thẹn. Hổ thẹn không phải vì mình làm điều gì xấu xa, tệ hại, nhưng trước sự biểu lộ tinh thần bất khuất, một thái độ thách thức và đối diện, một người thuộc thế hệ đàn anh cảm thấy mình nhỏ bé, và nhỏ bé hơn nữa chưa giúp gì cho em.

     Biết mấy ngày này là thời gian em mãn hạn tù, muốn viết cho em đôi giòng, nhưng sợ những gì mình biểu lộ với em sẽ làm bọn VC căm tức mà kéo dài ngày tù tội của em. Buổi sáng tìm đọc tin tức, biết em chưa về - hy vọng là ngày mai như người nhà và bạn bè em nói - rồi chờ đợi. Sáng hôm nay em về thật. Mừng.

     Nguyễn Viết Dũng bước ra khỏi nhà tù với thần sắc cương nghị, tự tin và bất khuất. Em không còn là người thư sinh trong chiếc áo field jacket của người lính nhảy dù trong cuộc biểu tình năm xưa, mà giờ đây em là một người thanh niên điềm tĩnh, tự tin và mạnh mẽ bước ra khỏi vòng rào sắt, vất ngục tù sau lưng. Ngày xưa em là người thư sinh biểu lộ một thái độ. Ngày nay em là người thanh niên cương nghị toát lên phong cách của con người được trang bị với niềm tin, chuẩn bị đương đầu và đối phó. Thái độ năm xưa đã trở thành niềm tin và ý chí. Em đã ‘LỚN’ (không muốn dùng chữ vĩ đại mà bọn CSVN đã làm ô uế). 

     Hình ảnh em hôm nay chợt gợi lại hình ảnh người thanh niên “vô danh” đứng đối đầu trước hàng xe tăng cạnh quảng trường Thiên An Môn năm nào. Và hôm nay trước hình bóng em như thế, chắc chắn nòng súng sẽ hạ xuống, và chiếc xe tăng cũng phải thụt lùi, nếu có một cuộc đương đầu tương tự. Anh tự hỏi liệu người sinh viên ở Thiên An Môn năm xưa có được cái thần thái của em hôm nay.

    5-viet-cho-nguyen Hàng chữ trên cánh tay em sắc, mạnh hằn trên da thịt và giòng máu nóng, mang cái hồn ‘SÁT THÁT’ của chiến sĩ nhà Trần đối với quân Nguyên và trên cánh tay em hàng chữ ấy cũng cuồng cuộn sóng Bạch Đằng. Trong cái hồn ấy có tiếng nói dõng dạc của tiền nhân “Ta thà làm quỷ nước Nam chớ không thèm làm vương đất Bắc”.

     640 năm sau, bằng tinh thần bất khuất ấy, cũng có một thanh niên, cũng khoảng tuổi em đã từ bỏ con đường học hành mà thực dân Pháp rộng mở, để trở thành người anh hùng trẻ tuổi trong lịch sử đánh đổ thực dân của nước nhà - anh hùng Nguyễn Thái Học. Người anh hùng theo lẽ thường tình có thể tiếp tục con đường học vấn để ra làm việc cho Pháp. Nhưng không, ông đã đứng về phía dân tộc mà cùng lập ra và lãnh đạo Việt Nam Quốc Dân Đảng (và chết dưới lưỡi máy chém với tiếng hô Việt Nam muôn năm chứ không phải VNQD đảng muôn năm).

     Ngày nay, dưới chế độ CS này có người thanh niên Nguyễn Viết Dũng, từ bỏ Đại học Bách Khoa Hà Nội, từ bỏ hứa hẹn một công việc sau khi ra trường dành cho học sinh giỏi, như biết bao sinh viên mơ ước “trên con đường lên đỉnh Olympic” mà chế độ CS treo trước đầu dây. Em đứng dậy khước từ những hứa hẹn mà chế độ dối trá mang lại mà đứng lên cho một ý thức mới, một nhận thức mới. Em xiển dương và mang lại trên người giá trị Việt Nam Cộng Hòa. Cái giá trị mà CSVN muốn vùi dập và tốn bao nhiêu công sức để tuyên truyền tô vẽ 41 năm nay bằng những điều xấu xa mà ngày nay những tô vẽ xấu xa ấy chính là sự bạch hóa ngược lại những xấu xa của chế độ CSVN và đám lãnh đạo của nó. Thái độ thần phục TC của CSVN, mà em chống đối, là thái độ của kẻ tay sai. Hành vi cho phép TC thâu đạt lợi ích của chúng trên quê hương và biển đảo, mà em chống đối, là hành vi của kẻ bán nước. Để mất phần lãnh thổ và biển đảo mà cha ông để lại, mà em cùng bạn bè vạch ra, là tội lớn của một chính quyền ươn hèn. Lợi dụng chức quyền để làm giàu trên cuộc sống nghèo khổ khó khăn của nông dân và công nhân là hành động của kẻ bóc lột. Biểu tượng Việt Nam Cộng Hòa mà em mang trên người chính là sự chống đối cho điều dối trá của CSVN. Trước sự dối trá này Việt Nam Cộng Hòa tỏa sáng. Nếu không có chiến tranh cuộc sống dưới thời VNCH so với cuộc sống mà CSVN mang đến ngày hôm nay chính là nơi để sống.

     Mang trên người biểu tượng VNCH là một thái độ. Nhắn gởi với mọi người rằngGovernment should be afraid of people là một trách nhiệm của người công dân hôm nay. Người công dân phải dành lại quyền lực về tay mình và trước cái chế độ tệ hại tay sai, bán nước hà hiếp dân và trộm cắp của dân này phải làm cho chúng sợ để chúng chùng tay.

     Người sinh viên năm nào bước vào nhà tù và lừng lững bước ra thành một con người của công dân và của đất nước không CS. Ngưỡng mộ em và hy vọng gặp em.

     (13/04/2016)

     K’Tem

     danlambaovn.blogspot.com

Tự do ngon luan so 241 (15-04-2016)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 50)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 59)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 60)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 64)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 45)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,