NGHE QUAN CHỨC NÓI, MUỐN PHÁT ĐIÊN!

25 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 1702)
NGHE QUAN CHỨC NÓI, MUỐN PHÁT ĐIÊN!

 Chẳng biết xưa kia ăn ở thế nào mà thời nay, 90 triệu con dân nước Việt phải gồng mình ra mà chịu trận, căng óc ra mà đau đớn, mở to mắt ra để mà câm lặng nhìn trời, tự hỏi rằng sao đường đường là quan chức mà cứ ăn nói bậy bạ như thế, và chẳng hề can chi (?); thậm chí, còn đua nhau phô diễn cái sự dốt thêm, cái tệ không cùng của trách nhiệm, kiến thức…

 Đương kim là lãnh đạo cao cấp của cơ quan chống tham nhũng, ông Ngô Mạnh Hùng, Phó Cục trưởng Cục Chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ tuyên bố: “…đến năm 2020 mới BẮT ĐẦU đẩy lùi tham nhũng” (NLĐ, 29-10-2015 – chúng tôi nhấn mạnh, HVT), thì ai chịu cho thấu?

 Chắc chắn ông Hùng không hiểu nghĩa của hai từ TỘI ÁC và càng chắc chắn hơn khi khẳng định ông cũng không biết nghĩa của hai chữ ĐẨY LÙI.

 Đất nước thảm thê, nợ “đúng quy trình” gần bằng GDP, ngân sách chỉ còn 45.000 tỷ đồng, 1/12 số đó chỉ đủ để trả chi phí xe công từ giờ đến hết năm (chi phí cho 40.000 xe công mỗi năm 12.800 tỷ đồng, Quý IV là gần 4.000 tỷ đồng; đang dự định phát hành trái phiếu cũng rất đúng quy trình – có nghĩa là tham nhũng đã và đang phá gần như tan tành sự cân bằng của một nền kinh tế; vậy mà, mãi 5 NĂM NỮA mới đẩy lùi tham nhũng, là sao đây?

 Ông Hùng có biết tội ác là cái song hành hàng ngày, hàng giờ nên chống lại cái ác là việc phải làm từng giây, từng phút? Làm sao có thể hạn định sự đẩy lùi sau 5 năm nữa? Nói như thế, có khác gì cứ mặc sức cho tham nhũng tự… “ổn định” để chờ thêm một nhiệm kỳ?

 Ông Hùng nghĩ sao khi 90 triệu dân cùng bộ máy nhà nước đồ sộ cứ yên tâm mà chờ, để đợi - đợi để mà chờ cho đến ngày N – ta sẽ bắt đầu đẩy lùi?

 Làm sao lại có THỜI HẠN vay - trả với tội ác nghiêm trọng của đất nước? Nói như thế có khác gì thông báo rằng các loại tội phạm tham nhũng sẽ được “xử lý”… vừa phải trong thời hạn 5 năm?

 Tại sao không ĐẨY LÙI ngay và luôn từ bây giờ mà phải đợi (?) là câu hỏi mà hàng chục triệu người dân rất muốn được nghe trả lời. Chẳng lẽ nền văn minh hiện nay là dẫm chân tại chỗ… dẫm, để cho quan chức vơ vét, dối lừa?

 20_nghe_quan_chuc-content Theo tôi hiểu, đẩy lùi tội ác, phát triển cái tốt là công việc của sự thường xuyên, liên tục, suốt đời của từng cá nhân hay mỗi quốc gia; và, là một trong ít điều không thể hạn định. Dựa trên cơ sở nào ông Hùng tự cho mình cái “quyền” được giới hạn về thời điểm tấn công (tức đẩy lùi) tội ác?

 Và, cũng xin hỏi thêm ông Hùng rằng, sau khi bát đầu đẩy lùi thì đến bao giờ mới kết thúc sự đẩy lùi theo đúng… quy trình?

 Trường hợp của ông Cục phó Ngô Mạnh Hùng không hề chỉ là một “hiện tượng”.

 Dư luận hẳn biết bà Quyết Tâm cho rằng con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc cho dân, cho nước! Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm “quên” mất rằng muốn nói câu đó cho đúng như ý bà bào chữa thì phải thêm mệnh đề chỉ điều kiện “nếu có đủ đức, tài; nếu việc tuyển chọn là công bằng”! Bà hãy tự ôm rơm mà ngủ cho ngon giấc chứ trên đời này chẳng có cái gì không cần vài điều kiện nào đó. Không biết cái ấy, thì đừng làm lãnh đạo.

 Cái dốt, cái điên của quan chức đang “hội tụ” ở đỉnh cao là Thượng tọa Thích Thanh Quyết. Là ĐBQH mà ông ăn nói sàm hơn cả kẻ vô học. Hôm trước, tức là ngày 28-10-2015, báo chí đăng tin cho biết ông Thượng tọa tin rằng con ông nọ, bà kia làm lãnh đạo là phúc cho đất nước; ngay hôm sau, tức 29-10, báo chí lại thông tin ông khẳng định “con cái mấy ông tham nhũng rất muốn học theo cha” (TT, 29-10-2015)?!

 Thì ra, nói sai được sửa bằng… nói bậy, dường như là đặc tính, trình độ, phẩm chất của quan chức nước ta ngày nay?

 Thử hỏi, chẳng lẽ có “phúc” cho dân tộc là phải đưa càng nhanh càng tốt lũ trẻ rất muốn học theo cha về cái cách ăn cướp của dân bằng tham nhũng, đục khoét hay sao?

 Thời Nhà Nguyễn, cả nước chỉ có chưa đến 5.000 quan. Thời vua Trần Anh Tông (1276-1320, làm vua từ 1293-1314), có khoảng 3.000 quan. Khi vua Trần Anh tông bổ nhiệm thêm có vài trăm quan mà Thái Thượng hoàng (đã đi tu) là Trần Nhân Tông (1258-1308, làm vua từ 1278-1293) phải thét lên: “Đất nước bé bằng bàn tay, quan nhiều như thế, dân làm sao sống nổi”?

 Thời “rực rỡ” bây giờ, số lượng quan chức của một tỉnh nhiều hơn cả nước thời Nhà Nguyễn (số tỉnh thì tăng gấp đôi (63 tỉnh thành so với 31 tỉnh thời ấy), trong khi dân số chỉ tăng gấp 5 lần (1945-2015) (!) Thử hình dung cả cái bộ máy đồ sộ ấy mà đụng đâu cũng thấy sai, chỗ nào cũng thấy “ăn” (điển hình nhất là vụ mới đây đang làm nổi bão dư luận khắp nước: Ăn chặn, ăn cướp cả tiền của người bị tâm thần, người già neo đơn ở tỉnh Nghệ An), phát biểu thì văng mạng, vô trách nhiệm như thế - nguy hại cho dân, cho nước đến mức nào!

 Vì vậy, xin mạo muội sửa lại câu của Trần Nhân Tông: Đất nước bé bằng bàn tay, quan dốt quan nát nhiều như thế, dân chẳng thể nào sống nổi…

 Huế, 31.10.2015

 Hà Văn Thịnh

 Tác giả gửi tới Dân Luận

 

KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỄ ĐỌC TRỌN BNS SỐ 231 ( 15.11.2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1251)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1332)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1273)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1372)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1151)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,