NỖI ĐAU VIỆT NAM

26 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 2607)
NỖI ĐAU VIỆT NAM

 8 năm trước, vào những ngày Chủ Nhật của tháng 12-2007, khi người Việt xuống đường biểu tình phản đối Trung Cộng ở Sài Gòn và sau đấy là Hà Nội, đó là những cuộc biểu tình tự phát phản đối Trung Cộng đầu tiên đồng thời mang ý nghĩa chính trị đầu tiên của người dân kể từ khi VN thống nhất và cả nước sống dưới chế độ do đảng cộng sản cầm quyền.

 Khi ấy, người Việt xuống đường để phản đối việc Quốc vụ viện của TQ tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam, có phạm vi quản lý 3 quần đảo trên biển Đông, trong đó có hai quần đảo tranh chấp với Việt Nam: quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa và Nam Sa). Các cuộc biểu tình này có lúc khoảng vài trăm người, có lúc lên đến cả ngàn người, chủ yếu là học sinh, sinh viên, có cả một số văn nghệ sĩ, trí thức tham gia. 

 Những năm sau đó, thỉnh thoảng người Việt lại có những cuộc biểu tình mỗi khi Trung Quốc có những hành xử ngang ngược quá đáng, xâm phạm quá đáng chủ quyền và toàn vẹn lãnh hải của VN. 

 Vào những ngày này của tháng 11-2015, người Việt lại phải xuống đường. Lần này là để phản đối chuyến viếng thăm cấp nhà nước của Tập Cận Bình, Tổng Bí thư đảng cộng sản TQ, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa; cũng là phản đối việc đảng và nhà nước cộng sản VN đã trải thảm đỏ rước giặc vào nhà giữa lúc sự căng thẳng trên biển Đông cũng như ý đồ quân sự hóa khu vực biển Đông của Trung Cộng không hề có dấu hiệu dừng lại hay giảm bớt. 

 So với 8 năm trước, Trung Cộng đã tiến rất xa trên chặng đường từng bước hợp thức hóa “đường lưỡi bò” trên biển Đông, từng bước biến biển Đông thành “ao nhà” từ đó làm bàn đạp vươn ra bá chủ toàn cầu theo đúng ý đồ của họ. Trong khi đó VN vẫn không chuẩn bị được gì cho mình, vẫn đang vật lộn với những khó khăn về kinh tế, nợ nần, vẫn không thay đổi, cải thiện hệ thống kinh tế chính trị xã hội để thoát ra khỏi những trở ngại làm trì trệ sự phát triển của đất nước và tập hợp được sức mạnh của toàn dân. Đối ngoại, cũng chính vì không chịu thay đổi nên cho đến giờ này VN vẫn cô độc, chưa xây dựng được cho mình mối liên minh chặt chẽ với một nước lớn nào. Không những thế, tình hình kinh tế nguy ngập càng khiến VN phải quỵ lụy, nhẫn nhục nhiều hơn vì cần đến túi tiền của Trung Cộng.

 So với 8 năm trước, số lượng người dũng cảm xuống đường bày tỏ thái độ không hề tăng lên, nếu không muốn nói là ít hơn. Mỗi đợt biểu tình chỉ độ vài chục người, quá ít trên con số hơn 90 triệu dân Việt đa số vẫn bàng quan, thờ ơ với thời cuộc, với vận mệnh đất nước, hoặc có quan tâm nhưng vì lý do này lý do khác không thể hoặc không dám xuống đường. Còn thái độ của nhà cầm quyền đối với những cuộc biểu tình ôn hòa bày tỏ lòng yêu nước của người dân thì vẫn thế -nghĩa là tìm mọi cách cô lập, giải tán, đàn áp, kể cả hành hung, bắt về đồn câu lưu dăm ba tiếng đồng hồ… Đã có những tấm hình được post lên facebook cho thấy người biểu tình bị đánh đổ máu. Nhà báo, blogger Trương Duy Nhất viết trên blog “Một góc nhìn khác” của mình: “Máu của người Việt đã đổ. Để làm thảm đỏ rước Tập Cận Bình”. Chua chát hơn, như người biểu tình kể lại, có những chiếc xe phường vừa chạy lòng vòng vừa bắc loa rao giảng: Nào “Tình hữu nghị Việt-Trung đời đời bền vững không thể thay đổi”, rồi nào “Bán anh em xa mua láng giềng gần”… Rõ là một hoạt cảnh lố lăng, bi hài.

 9_noi_dau_vn-content Và cùng lúc đó ở một khung cảnh khác, là sự tiếp đón nồng nhiệt và trọng thị mà nhà nước này dành cho vợ chồng Tập Cận Bình-Bành Lệ Viện. Giữa lúc 21 phát đại bác ròn rã và những tiếng kèn tiếng trống vang lên tưng bừng, mấy ai biết có những tiếng hô phản đối Tập Cận Bình, đòi trả lại Trường Sa Hoàng Sa cho VN của những con người yêu nước cô đơn ngay giữa đất nước mình. Càng mấy ai nghe, ai nhớ những tiếng súng của kẻ thù mới nổ trên đất nước này chưa lâu, trong trận hải chiến năm 1974 khi Trung Cộng tiến chiếm Hoàng Sa, trận hải chiến năm 1988 khi Trung Cộng cướp Hoàng Sa, tiếng súng của những cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, 1984, 1988… khi VN mất đi một phần lãnh thổ dọc biên giới phía Bắc vào tay giặc… Cả những tiếng súng của lính Trung Cộng nã vào những chiếc tàu nhỏ bé của ngư dân VN và tiếng kêu cứu của ngư dân vẫn đang xảy ra ngoài khơi những năm tháng này, giữa thời bình…

 Cờ xí rợp trời tràn ngập một màu đỏ, có ai nhớ màu máu của những người lính và người dân VN đã ngã xuống cho những trận chiến trên biển và trên bộ giữa hai bên, chỉ mới trong vòng mấy chục năm trở lại đây thôi, chưa nói đến máu của hàng triệu triệu người trong quá khứ đã đổ xuống để giành lại VN trong suốt 1000 năm đô hộ bởi giặc Tàu. Giành và trao lại vẹn nguyên một dải đất hình chữ S, để bây giờ đám hậu duệ của Lê Chiêu Thống, lũ Hán gian bán nước ngự giữa Ba Đình, Hà Nội đã làm mất đi, hoặc tự nguyện đem sang nhượng, cầm cố cho Tàu. Và bên cạnh bộ mặt đầy vẻ viên mãn, đầy vẻ bề trên của vợ chồng Tập-Bành, là những bộ mặt vừa vô cảm vừa hèn hạ, bạc nhược của đám quan chức đầu não của đảng và nhà nước cộng sản VN. 
Không chỉ bắn đại bác, trải thảm đỏ rước giặc vào nhà, khòm lưng gập người xun xoe cúi chào kẻ xâm lược, bọn Hán gian còn dành cho họ Tập cái vinh dự được phát biểu trước Quốc hội VN. Và như chúng ta có thể thấy trước, bất luận Tập phát biểu cái gì, kể cả ngang ngược tuyên bố chủ quyền trên biển Đông, ngầm đe dọa VN không được theo gương Philippines kiện Trung Cộng ra tòa án quốc tế hay ngả theo các nước phương Tây, hay ngọt nhạt giả dối hứa hẹn về tình hữu nghị đời đời bền vững, về chung sống hòa bình… bất luận Tập nói gì, cũng sẽ chẳng có ông bà nghị nào trong cái đám trên dưới 500 người đó dám bày tỏ bất cứ phản ứng nào.

 Định mệnh VN thế là đã an bài. Ngẫm lại lời tiên đoán của Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm năm xưa: “Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc gia Việt Nam cũng sẽ bị tiêu diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung hoa Cộng sản. Hơn nữa toàn dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo” (nhân dịp khánh thành đập Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955).

 Và tương tự, là câu nói của bào đệ Tổng thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu: “Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, thì sự Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian. Trong hoàn cảnh hiện tại, sự tồn tại của miền Nam vừa là một bảo đảm cho dân tộc thoát khỏi ách thống trị của Trung Cộng, vừa là một bảo đảm một lối thoát cho các nhà lãnh đạo Cộng sản Bắc Việt, khi họ ý thức nguy cơ họ đang tạo cho dân tộc. Nhưng ngày nào họ vẫn tiếp tục thực hiện ý định xâm chiếm miền Nam thì họ vẫn còn chịu sự chi phối của chính sách chiến tranh xâm lăng của Trung Cộng, thay vì chính sách sống chung hòa bình của Nga Sô.” (Chính đề VN)

 Không thể trông chờ gì vào đảng CSVN như đã thấy, định mệnh của đất nước bây giờ hoàn toàn tuỳ thuộc vào người dân VN. Chỉ người dân VN mới có thể thay đổi được cái viễn cảnh đen tối đang ngày càng trở thành sự thật đó mà thôi.

 FB Song Chi

KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỄ ĐỌC TRỌN BNS SỐ 231 ( 15.11.2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1250)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1331)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1272)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1371)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1150)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,