CÀNG LÂM TÚNG QUẪN, CÀNG THÊM NGÔNG CUỒNG!!!! XÃ LUẬN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN SỐ 230 (91.11.2015)

01 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 4028)
CÀNG LÂM TÚNG QUẪN, CÀNG THÊM NGÔNG CUỒNG!!!! XÃ LUẬN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN SỐ 230 (91.11.2015)

 

 

 

Càng lâm túng quẫn, càng thêm ngông cuồng !!!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 230 (01-11-2015)

 

Quốc hội Việt cộng đang họp phiên cuối cùng trước khi rã đám. Giữa lúc Thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng ngoác miệng tự hào trước cơ quan bù nhìn này rằng mức tăng trưởng GDP năm 2015 đạt trên 6,5% và nợ công vẫn dưới mức cho phép 65% GDP; giữa lúc chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng (kẻ chuyên vẽ ra những dự phóng điên rồ nhất như xây dựng đường xe lửa cao tốc, phục hồi Vinashin lụn bại…) phát biểu đầy say sưa và “tâm huyết” về những việc mà Chính phủ sẽ làm để xây dựng nông thôn, chăm lo cho dân tình, thì Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Bùi Quang Vinh, Ủy viên Trung ương Đảng, Đại biểu Quốc hội -theo Saigon Times Online ngày 22-10-2015- bật mí rằng Ngân sách Trung ương trên thực tế chỉ còn vỏn vẹn 45.000 tỷ VNĐ. Chưa nói đến chuyện trả nợ, số tiền bèo bọt này không biết phải làm gì, đang khi cần phải chi rất nhiều khoản đầu tư, xây dựng cơ bản khắp cả nước. Trước đó trong phiên họp tổ sáng 22-10, ông Bùi Quang Vinh cho biết Bộ Tài chính đã hí hửng báo cáo thu ngân sách nhà nước năm 2016 sẽ tăng 60.750 tỉ đồng so với dự toán năm 2015. Phần tăng này –theo ông- chỉ đúng về mặt nghiệp vụ, lý do là Bộ ấy đã cộng vào đó những khoản mà các năm trước không cộng vào như vốn viện trợ phát triển ODA, tiền giao đất và tiền thu từ xổ số kiến thiết. Trên thực tế, tất cả những khoản cộng thêm này, ngân sách TW không được phép sử dụng! Một kiểu trấn an giả tạo, như kiểu trấn an của Nguyễn Tấn Dũng nói trên, vì Bộ Kế hoạch và Đầu tư đã đưa ra con số nợ công hiện tại là 66,4% GDP, vượt qua mức 65% mà Ngân hàng Thế giới công bố cũng như vượt mức cho phép của Quốc hội. (Theo đồng hồ ghi chỉ số nợ công của The Economist, nợ công của VN đang ở mức 92,6 tỷ USD, tức mỗi người Việt phải gánh khoảng 1.016 USD, tức gần 23 triệu đồng nợ, xem Vtc.vn 11-10-2015).

Trước tình trạng túng quẫn này, năm ngoái, chính phủ có đề ra kế hoạch vay nợ trong nước (trái phiếu quốc nội) vào khoảng 436.000 tỷ đồng nhưng đã không huy động được như ý (chỉ khoảng 60%). Do vậy Nguyễn Tấn Dũng đã đề xuất Quốc hội cho phép phát hành 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế để đảo nợ, vì quá cấp bách và chẳng còn cách nào khác nữa. (Saigon Times Online 21-10-2015). Quả là nhà cầm quyền Việt cộng đang báo động mạnh hơn lúc nào hết về tình trạng thiếu hụt ngân sách. Thật ra, quốc nạn thu chẳng bù chi này không chỉ mới xảy đến mà đã kéo dài liên tục nhiều năm rồi. Nhưng cách giải quyết của Hà Nội lại chỉ theo kiểu vá víu tạm thời như bán công khố phiếu, tăng thu thuế, lập thuế mới và đặt ra nhiều loại phí, lệ phí để moi tiền người dân đến cạn kiệt. Tất cả nhằm bù đắp cho một nền kinh tế đầy bất trắc kéo dài trong sự bất lực của một nhà nước độc quyền chính trị.

Theo tiến sĩ Phạm Chí Dũng, có 3 nguyên nhân gây nên thảm trạng đó: thiếu minh bạch; chi lãng phí và tham nhũng nhiều. Thiếu minh bạch: Các báo cáo của chính phủ luôn cho rằng nợ công ở mức an toàn và họ áp đặt con số lên Quốc hội (đưa ra số nào, các đại biểu phải nghe theo số ấy). Sau đó, mỗi kỳ họp Quốc hội họ lại nâng lên một chút. Con số vào kỳ họp giữa năm 2015 cũng chỉ vào khoảng 55% GDP. Nhưng gần đây, do các đại biểu tranh đấu dữ dằn quá, chính phủ phải chỉ đạo Bộ tài chính nâng dần tỉ lệ nợ công quốc gia. Cho đến giờ nó lên khoảng 59% GDP. Đùng một cái, Bộ Kế hoạch và Đầu tư –xưa nay ngoan ngoãn theo lời của Thủ tướng- đưa ra số nợ công là 66,4% GDP, như một tiếng sấm giữa trời quang, làm cả nước kinh hoảng. Giấu diếm như thế để làm gì? Để tiếp tục vay cho những dự án hàng chục tỉ đôla như sân bay Long Thành 15 tỉ, đường sắt Bắc Nam 55 tỉ! Chi lãng phí: Từ đầu năm đến giờ, báo chí đã nêu lên nhiều vụ việc chấn động khiến dư luận phản ứng tơi bời. Đó là những công trình ngàn tỉ. Ở các tỉnh rất nghèo mà năm nào cũng xin cứu đói, chẳng hạn Hòa Bình, Sơn La, Lai Châu, Phú Yên, Khánh Hòa…, các trụ sở hành chính, trụ sở công quyền đều có giá ngàn hoặc hơn ngàn tỉ. Tiếp đó là những tượng đài ngàn tỉ (Sơn La), thậm chí những bảo tàng hàng chục ngàn tỉ (dự án bảo tàng lịch sử quốc gia 11.277 tỷ). Bộ Giáo dục–Đào tạo cũng từng có dự án đổi mới sách giáo khoa lên đến 34 ngàn tỉ. Sau khi Quốc hội phản ứng, từ 34 ngàn tỷ bộ rút xuống còn có 400 tỷ, khiến ông Chủ tịch phải lắc đầu ngao ngán: “Tôi sợ các đồng chí lắm rồi”. Tham nhũng: Khi lên nhận chức, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có nhận định rằng do các bộ chủ quản nên các tập đoàn làm ăn thua lỗ, thành ra ông bỏ chế độ bộ chủ quản để tiến lên mức thủ tướng quản. 10 năm qua các tập đoàn kinh tế dưới sự quản lý của ông làm ăn bê bết hơn, lỗ nhiều hơn, đang có nguy cơ phá sản, khiến nền kinh tế Việt Nam ngày càng trì trệ. Trong số 108 tập đoàn, tổng công ty doanh nghiệp nhà nước được coi là mũi nhọn chủ đạo thì có thông tin cho biết một nửa mắc nợ đầm đìa, tiêu biểu như Vinashin, Vinalines hay các tập đoàn đang ở trên đầu, trên cổ nhân dân như Tập đoàn điện lực VN cũng nợ tới 143 ngàn tỷ, mặc dầu được tăng giá điện. Nguyên nhân chính là những đứa con cưng độc quyền này chỉ biết tham nhũng.

1_so_230-content Trước nguy cơ kinh tế lớn lao ấy, nguy cơ đã từng khiến chế độ Cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, lẽ ra đảng và nhà cầm quyền Cộng sản phải sáng suốt, sáng mắt, sáng lòng. Đáng lý họ phải biết chế độ xã hội chủ nghĩa họ đang nỗ lực xây dựng là không tưởng, chính sách kinh tế họ đang độc quyền thực thi là vô hiệu quả, bộ máy nhân sự quản lý và điều hành họ đang xử dụng đa phần là dốt nát, gian dối và tham lam. Đáng lý họ phải biết “khoan thư sức dân, làm kế sâu rễ bền gốc, xem là thượng sách để giữ nước” (lời Thượng phụ Quốc công Trần Hưng Đạo trăn trối với vua Trần Anh Tông trước lúc sinh thì); quan tâm đến tiếng phản đối chính đáng cũng như lắng nghe lời góp ý xây dựng của các công dân yêu nước: từ những nhà trí thức phản biện đến các tổ chức xã hội dân sự độc lập; nỗ lực chiêu hiền tài cho quốc gia, rồi phải cảnh giác trước âm mưu lũng đoạn kinh tế, thao túng chính trị của kẻ thù truyền kiếp: Bắc triều xâm lược.

Thế nhưng, sự mù quáng, óc kiêu căng, thói bạo hành, tính ngông cuồng xem ra vẫn thâm căn cố đế nơi hàng lãnh đạo Việt cộng. Trước hết, dự thảo Báo cáo chính trị đại hội 12 của đảng CS và diễn văn bế mạc hội nghị trung ương 12 hôm 11-10 của TBT Nguyễn Phú Trọng vẫn giữ nguyên ý đồ “hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, “nâng cao năng lực quản trị, hiệu quả hoạt động của các doanh nghiệp nhà nước”.

Hiện thời, hầu như các đảng viên cao cấp chỉ lo chuyện chạy đua vào bộ chính trị, vào trung ương đảng, giành giật những chức vụ béo bở trong bộ máy nhà nước, đưa con cái (dù là bất tài, thất đức, thiếu kinh nghiệm) giữ ghế cao trong đảng, kế nghiệp cha ông. Đã xảy ra nhiều trò bỉ ổi, nhiều vụ thanh toán.

Song song đó, với chiến dịch lập luật mới và sửa luật cũ (như các luật về hội, luật về tôn giáo, bộ luật hình sự…), Ba Đình quyết tâm siết chặt hơn nữa bàn tay trên các công dân và tập thể. Chẳng hạn trước sức ép của quốc tế, Quốc hội VN đã phải gỡ bỏ điều 88 và thay thế nó bằng điều 117. Nhưng điều mới này còn ác ôn, tàn bạo hơn vì kể cả người chuẩn bị phạm tội làm ra, tàng trữ, tán phán tài liệu phỉ báng chính quyền, gây hoang mang nhân dân nhằm chống nhà nước ....cũng bị kết án tù từ 1 đến 5 năm, chi tiết mà điều 88 trước đó không quy định. Dự luật về hội cũng nhắm triệt bỏ từ trong trứng nước các tổ chức xã hội dân sự độc lập. Dự luật về tôn giáo tăng cường cơ chế xin-cho để cuối cùng biến các giáo hội thành công cụ ngoan ngoãn. Nghĩa là dù có sửa gì đi nữa, các luật lệ vẫn sẽ chỉ là công cụ pháp lý giúp đảng củng cố quyền lực.

Trên thực tế, nhà cầm quyền có vẻ đang xây dựng một lực lượng mới (sau giới đầu gấu côn đồ) nhằm hỗ trợ lực lượng công an hòng thêm sức mạnh trấn áp dân chúng, nhất là những ai đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ. Đó là bọn “kiêu binh”, “lưu manh đỏ” với thành phần cốt cán là đám dư luận viên mù quáng và mất dạy. Tiêu biểu là vụ Trần Nhật Quang và Đỗ Anh Minh với đám lâu la –tự xưng là “lực lượng phản ứng nhanh”- mới đây định xông vào nhà anh Nguyễn Lân Thắng, sau đó đứng bên ngoài đọc “lệnh săn lùng” những ai bị chúng cho là xúc phạm Hồ Chí Minh, xúc phạm Tổ quốc, ca ngợi chế độ “tay sai bán nước” Việt Nam Cộng Hòa để “hỏi tội”, tiếp đến chúng còn đón đánh gia đình anh ngoài phố, công khai quảng bá hành động phi pháp cực kỳ nguy hiểm. (Thực tế anh Nguyễn Lân Thắng bị đe dọa vì đã cùng bạn bè khởi xướng việc phản đối chuyến thăm Việt Nam của Tập Cận Bình). Tất cả xảy ra với sự làm ngơ của cơ quan công lực. Gần hơn, nhân dịp nhóm No-U Hà Nội mừng lễ kỷ niệm 4 năm thành lập trong một nhà hàng, khi ai nấy đang ăn uống vui vẻ thì bị cúp điện rồi 7-8 tên côn đồ (công an thuê mướn hoặc giả dạng) chạy vào đánh người, đập phá bàn ghế! Những gia đình có con bị án oan tử hình như Hồ Duy Hải, Lê Văn Mạnh khi đến tòa án tối cao hôm 26-10 thì đã bị đàn áp dữ dội. Công an cũng đang có kế hoạch trấn áp chiến dịch toàn dân tẩy chay sự xuất hiện của tên xâm lược Tập Cận Bình vốn đến VN –theo công luận- không ngoài mục đích củng cố sợi xích “16 chữ vàng, 4 chữ tốt” và xét duyệt hàng lãnh đạo mới của Việt cộng sau đại hội đảng.

Trên một phương diện khác, Hà Nội tiếp tục làm ngơ trước việc rừng Trường Sơn bị tiếp tục tàn phá bởi lâm tặc lẫn quan tặc và hải sản Biển Đông ngày càng khan hiếm vì ngư dân Việt mất ngư trường. Nhóm phóng viên RFA tại VN ngày 24-10 cho hay hệ thống môi sinh quan trọng này với nhiều loại động thực vật quí hiếm bị xóa sổ là chuyện trước mắt. Vì ba lý do: hầu hết giới quan chức đều làm nhà bằng gỗ quí, đồ dùng trong nhà của họ thuộc nhóm gỗ cực quí; các dự án thủy điện mở rộng lòng hồ đang là mối nguy lớn của các cánh rừng già và các dự án trồng rừng mà trên thực tế là phá rừng để kinh doanh đang ngày đêm tùng xẻo rừng nước Việt. Thứ đến, cũng nhóm phóng viên trên, hôm 21-10, cho biết: hiện tại, khi mà mọi thứ thực phẩm đều có nguy cơ độc hại bởi yếu tố Trung Quốc ẩn chứa bên trong, thì hải sản –xưa nay là thức quà cứu rỗi trời đất ban cho toàn thể dân Việt- đang ngày càng khan hiếm bởi ngư trường Việt Nam đang thu hẹp một cách khủng khiếp, do sự lộng hành của Tàu cộng và sự hèn nhát thậm chí đồng lõa của Việt cộng.

Đây là sự mù quáng và ngông cuồng mà chưa một triều đại nào trong Việt sử đã mắc phải. Dù có bất tài và tàn ác đến đâu, những vua chúa và quan lại phong kiến bao giờ cũng nghĩ đến tiền đồ dân tộc, sinh mệnh giống nòi. Chỉ có Cộng sản là loài vô tổ quốc, vô đồng bào, vô dân tộc mới thản nhiên trước cảnh khổ của con Hồng cháu Lạc để chỉ lo cho cái ghế và bị bạc của chúng.

 

BAN BIÊN TẬP

 

Kính mời quý vị bấm vào hàng chữ này để đọc trọn BNS Tự Do Ngôn Luậng Số 230 (01-11-2015)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1251)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1332)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1273)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1372)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1151)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,