CHUYỆN GÌ XẢY RA KHI RA KHI VN BỊ KHỦNG HOẢNG KINH TẾ?

29 Tháng Chín 201512:00 SA(Xem: 3821)
CHUYỆN GÌ XẢY RA KHI RA KHI VN BỊ KHỦNG HOẢNG KINH TẾ?

Câu phát biểu của ông Phan Trung Lý, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật nhà nước CSVN trong cuộc họp quốc hội gần đây khiến tôi giật mình: “Nên kêu gọi và huy động tiền từ nhân dân để trả nợ công…”. Câu nói này vô tình gợi nhắc đến những cuộc trưng thu tài sản nhân dân kể từ khi chế độ CS hình thành đến nay và nó cũng dự cảm một cuộc khủng hoảng kinh tế tại VN.

 Có hai lý do để tin rằng Việt Nam sẽ bị khủng hoảng kinh tế trong thời gian tới: Tài nguyên Việt Nam và niềm tin của nhân dân vào đảng Cộng sản đã cạn kiệt; Nguồn vốn huy động từ nhân dân đã khan hiếm và công nghiệp xuất khẩu/bán sức lao động với giá rẻ bèo cũng như tệ nạn tham nhũng và giá dầu thô tuột dốc, nợ công tăng cao là tiền đề của khủng hoảng kinh tế.

 Ở vấn đề thức nhất, niềm tin của nhân dân vào đảng Cộng sản, có thể nói hiện tại, đó là con số 0 to tướng, nếu không muốn nói là số âm tuy bề ngoài người dân vẫn chấp nhận sự thống trị của đảng Cộng sản. Nhưng chấp nhận không có nghĩa là tin, chuyện này không những với người dân bình thường mà ngay với tất cả các đảng viên Cộng sản gạo cội vẫn hoàn toàn không tin vào đảng. Sự cố chấp bảo vệ đảng cũng như ra chiều thần tượng đảng, thần tượng Hồ Chí Minh của các đảng viên gạo cội và những doanh nghiệp tư bản đỏ, những tay xã hội đen cộm cán được đảng chống lưng đều mang tính diễn xuất theo nguyên tắc “bảo vệ mâm thịt chó”.

 Nguyên tắc này đảm bảo đã ngồi vào mâm thì phải được ăn thịt chó cho dù có người thờ Khổng Tử, có người thờ Bạch Mi, có kẻ thờ con dao, cũng có kẻ thờ cái đầu chó… Thiên hình vạn trạng niềm tin và sự tôn thờ trong một mâm thịt chó tập thể. Chính vì khác nhau về chính kiến, niềm tin nên người ta chẳng ưa gì nhau và chẳng có ai nhất quán niềm tin về cái đầu chó hay con dao cả. Nhưng người ta phải tôn thờ, ca ngợi thịt chó (ít nhất là vậy!) để cùng nhau ăn một bữa ngon, đảm bảo mâm thịt không bị hất xuống đất do tranh cãi.

 Nhân dân cũng vậy, người ta có thể gớm, kinh tởm thịt chó và cho rằng ăn thịt chó là tội lỗi nhưng người ta đủ khôn khéo để hiểu rằng nếu gặp đám ăn thịt chó thì đừng bao giờ chê thịt chó; nếu khó quá, căng quá thì khen vài tiếng về những anh hùng ăn thịt chó cũng chẳng chết ai, miễn được yên thân. Nhưng chắc chắn một điều đó là những câu cửa miệng, không xuất phát tự đáy lòng.

 Nạn tham nhũng, đục khoét, thậm chí bán đứng lãnh thổ, lãnh hải và đàn áp, chèn ép người yêu nước mà đảng Cộng sản đã gây ra cũng đủ để nhân dân thấm nhuần triết lý ăn thịt chó khi sống dưới sự cai trị của họ. Nhưng có một vấn đề cần nói: hiện tại, đảng Cộng sản rất khó huy động vốn trong nhân dân.

 Những năm 1940, nhân dân đã tin vào đảng Cộng sản, đã góp từng hạt gạo trong cái hũ mà họ đặt trong nhà mình, nhân dân đã thật thà nhịn ăn góp gạo để nuôi đảng, nuôi quân đánh miền Nam. Để rồi sau đó, nhân dân tiếp tục tin tưởng trong “Cải cách Ruộng đất’. Đến sau 30-4-1975, mọi sự vỡ òa khi đảng trưng thu (mà chính xác là lấy ngang xương, cướp trắng) tài sản để xây dựng đất nước nhưng trong thực tế là làm giàu cho những đảng viên quyền lực. Càng về sau, gương mặt tham lam, cướp bóc càng lộ diện, nhân dân càng mất niềm tin.

 10_chuyen_gi_xay_ra_khi_vn-content Nhưng dù sao thì 2 lần phát trái phiếu, công trái nhà nước từ những năm 1976-1989 cũng thu về 1khoản tiền không nhỏ cho đảng từ đóng góp của nhân dân. Khoản tiết kiệm nhân dân phó thác cho đảng cũng không nhỏ. Tuy nhiên, trò chơi trượt giá đồng tiền để quỵt nợ của đảng đã nhanh chóng đốt cháy chút niềm tin còn lại trong nhân dân. Cộng với những trò cướp đất, gian dối trắng trợn, cảnh sát giao thông đứng đường ăn chặn của nhân dân càng làm cho nhân dân nổi giận.

 Hiện tại, nếu có một cuộc vận động nhân dân mua công trái, có lẽ kết quả nhận được của ĐCS rất thê thảm. Bên cạnh đó, tài nguyên rừng, đất đai và khoáng sản trong lòng đất hầu như đã cạn kiệt bởi cách khai thác đầy rẻ rúng, thiếu khoa học và bán lúa non tư túi của giới chóp bu trung ương CS. Thêm phần nữa, mũi nhọn xuất khẩu gạo và dầu thô đang gặp khủng hoảng trầm trọng, giá dầu thô của thế giới giảm xuống đáng kể, điều này khiến cho VN mất đi hàng trăm tỉ đôla trong công nghiệp xuất khẩu dầu thô. Hạt gạo VN cũng bị mất uy tín trên thế giới, điều này dẫn đến hệ quả người nông dân sản xuất ra rất nhiều gạo mà bán được chẳng bao nhiêu tiền.

 Với ba mũi suy thoái: Niềm tin nhân dân bị mất; Tài nguyên khô cạn; Nợ công ngập đầu… cùng tấn công vào chế độ, chắc chắn mức độ suy thoái của Việt Nam sẽ không ít trầm trọng và lúc này, chỉ còn một cách duy nhất để cứu chế độ, đó là huy động tiền của nhân dân. Nhưng vấn đề là huy động như thế nào?

 Câu trả lời là không có chuyện gì là nhà nước CS không dám làm, nếu huy động bằng “biện pháp nhẹ” như phát hành trái phiếu, kêu gọi đóng góp mà không có hiệu quả. Một lần nữa chiêu bài trưng thu, tịch thu sung công quĩ để xây dựng đất nước (mà trong thực tế là để củng cố chỗ đứng của đảng CS) hay nói khác là “biện pháp mạnh” sẽ tái xuất. Và lần này, mức độ gay cấn cũng như sắt máu sẽ không nhỏ bởi niềm tin của nhân dân đã mất, họ đứng trước bờ vực sinh tồn.

 Nếu có khủng hoảng kinh tế tại VN, chắc chắn sẽ có những cuộc bố ráp và trưng thu tài sản nhân dân vô cùng tàn khốc. Câu nói gợi ý của ông Chủ nhiệm UB Pháp luật VN chỉ mang tính chất gợi ý cho một chiến lược hợp thức hóa và pháp qui hóa vấn đề trưng thu, tịch thu sau này khi cần đến! Bởi hình thức có thể thay đổi theo thời gian nhưng tính chất giảo hoạt và tham lam, cố vị thì hơn sáu mươi năm nay, xâu chuỗi lịch sử, người CS chưa có gì thay đổi, vẫn lấy của dân, cướp của dân làm sức mạnh phe nhóm!

 http://www.rfavietnam.com

 ‘Nợ nhân dân’ (!?)

 Vào thời điểm nền kinh tế đã cố định một chân trên vực thẳm phá sản, nhóm lợi ích ODA ở Việt Nam vẫn quyết liệt thực hiện chiến dịch không nương tay với những món vay mượn khổng lồ từ nước ngoài.

 Từ giữa năm 2015, cuộc chiến tái khởi động Dự án đường sắt cao tốc Bắc - Nam được bắt đầu, cũng xuất phát từ tâm điểm Bộ Giao thông vận tải.

 Đến tháng 8-2015, như một hiệu lệnh, một số tờ báo nhà nước đồng loạt phất cờ hình ảnh “tư lệnh ngành” GTVT Đinh La Thăng: “Chúng ta nợ nhân dân đường sắt cao tốc Bắc - Nam”.

 Không thể chối bỏ, bóng đen tai họa vừa cũ lẫn mới đang lừng lững ập lên đầu lớp dân chúng đói nghèo nhưng cứ mỗi ngày lại xác xơ hơn bởi núi thuế và phí. Cho tới nay, hơn 400 loại phí và lệ phí vẫn hầu như chưa được giảm bớt, trong khi một số địa phương vẫn quyết tâm thu phí xe máy, còn chính quyền nông thôn tiếp tục đè lên đầu nông dân đủ thứ thuế má nông sản.

 Dự án đường sắt cao tốc Bắc - Nam được Bộ trưởng Đinh La Thăng “mồi” ngay sau khi dự án sân bay Long Thành với giá trị lên tới 15 tỷ USD đã được “tập thể Bộ Chính trị” bật đèn xanh lẫn Quốc hội cúi đầu bấm nút, bất chấp sự phản ứng rộng khắp của dư luận, đa số báo giới và đông đảo người dân.
Song nếu dự án sân bay Long Thành “chỉ” có vốn đầu tư 15 tỷ USD, dự án đường sắt cao tốc Bắc - Nam còn cao gấp 3-4 lần Long Thành. Vào năm 2006, đường sắt cao tốc Bắc - Nam đã khiến phản dội dư luận, không chỉ vì “tính cấp thiết” được thuyết minh quá sơ sài của nó, mà bởi con số tiêu tốn đến 33 tỷ USD và 55,8 tỷ USD năm 2010, tức chiếm đến 1/3 GDP của VN vào thời điểm đó.

Còn nếu dự toán ODA cho đường sắt cao tốc Bắc - Nam được


KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỂ ĐỌC TRỌN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN SỐ 227 (15.09.2015)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 80)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 85)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 87)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 92)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 72)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,