CỘNG SẢN VIÊT NAM VỚI "KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA" CHỈ GÂY THẢM HỌA CHO ĐỒNG BÀO VÀ HỦY DIỆT ĐẤT NƯỚC.

26 Tháng Giêng 201512:00 SA(Xem: 4544)
CỘNG SẢN VIÊT NAM VỚI "KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA" CHỈ GÂY THẢM HỌA CHO ĐỒNG BÀO VÀ HỦY DIỆT ĐẤT NƯỚC.

Thế giới gần một thế kỷ sống và đối mặt với chế độ cộng sản toàn trị, bắt đầu tại nước Nga (1911) sau đó lan sang các nước Trung Á, Ukraine, Nam Tư, Đông Âu (Đông Đức, Tiệp Khắc, Ba Lan, Hung Gia Lợi, Bảo Gia Lợi...), xuyên Đại Tây Dương sang tận Cuba, đến một vài nước tại châu Phi. Trong lúc chế độ cộng sản với lý thuyết không tưởng về một xã hội thiên đàng “làm theo sức lực hưởng theo nhu cầu” mê hoặc lòng ham muốn của con người, các nước trong khu vực Châu Á cũng đã lần lượt rơi vào quỹ đạo cộng sản do Nga lãnh đạo, trước là Tàu, Bắc Hàn, Mông Cổ, ba nước Đông Dương Việt Nam (1954), Miên, Lào (1975). May mắn cho thế giới, đại dịch “virus” cộng sản đã khựng lại sau khi toàn cõi Việt Nam bị nhuộm đỏ. Con cờ domino miền Nam “Việt Nam” ngã nhưng, không như dự đoán của thuyết Domino, lại trở thành khúc gỗ chặn kiên cố làm khựng cỗ xe tăng cộng sản không cho nó tiến xuống các nước trong vùng Đông Nam Á gồm các nước Thái Lan, Singapore, Mã Lai, Nam Dương, và ngay cả Úc và Tân Tây Lan. 

 Từ năm 1980-1990, chỉ 5-10 năm sau khi nhuộm đỏ miền Nam Việt Nam, thế giới cộng sản bắt đầu tan rã sau gần 80 năm trải nghiệm thực tế những gì đã và đang xảy ra tại các nước cộng sản đàn anh kỳ cựu bên trời Âu. Thực tế cho thấy chế độ cộng sản chỉ là một chế độ độc tài chuyên chính toàn trị, phi nhân không thua gì các chế độ vua chúa thời xa xưa mà còn ác độc hơn; và đảng cộng sản đã tạo ra bọn người lòng lang dạ thú, tàn bạo vô nhân đối với chính người dân của họ hơn cả các triều đại vua chúa trước đó. Trước tiên là sự sụp đổ của Liên Bang cộng sản Xô Viết (1990-1991) sau đó lần lượt là các nước Đông Âu thuộc quỹ đạo của Nga.

 Tại Á Châu, gồm các nước Tàu, Việt Nam, Cam Bốt, Lào là các nước cộng sản do Tàu lãnh đạo và thao túng. Trong số 4 nước này, Cam Bốt sau khi cộng sản Khmer đỏ bị lật đổ và được Liên Hiệp Quốc trực tiếp can thiệp nên may mắn thoát được đại nạn cộng sản và đang tiến tới một nước dân chủ tự do đa đảng. Tuy đối diện với chông gai trên con đường xây dựng tự do dân chủ nhưng Cam Bốt là một nước tiêu biểu về con đường thay đổi từ cộng sản bạo tàn sang tự do dân chủ nhân bản, so với tình trạng mất tự do đân chủ và quyền con người bị tước đoạt tại Tàu và nước chư hầu đàn em trung thành của cộng sản Tàu là cộng sản VN.

 Các nước Nga, Đông Âu đã nhanh chóng và dứt khoát từ bỏ chế độ cộng sản tàn ác vô nhân, trở lại với xã hội độ tự do dân chủ trước đó, trong đó người dân làm chủ thật sự của đất nước mình. Họ đã đạt thành công do truyền thống văn hóa, khoa học, xã hội của các nước này cao và tiến bộ. Một điều đáng lưu ý là các nhân vật lãnh đạo cộng sản ở đó dầu sao cũng là những người có trí thức; người dân đại đa số có trình độ văn hóa cao, được tích lũy qua nhiều thế kỷ trước khi chế độ cộng sản cướp chính quyền. Dù vậy những nước này cũng đã trải qua thời kỳ cộng sản chuyên chế và cũng rất tàn bạo với hằng chục triệu người dân vô tội bị thảm sát.

 Riêng tại Việt Nam, cả nước đã và đang bị cai trị bởi tập đoàn cộng sản mà tuyệt đại đa số xuất thân từ những người có trình độ văn hóa rất thấp, chưa xong cấp một. Sau khi chiếm được chính quyền thì được đào tạo bổ túc cấp tốc để biết đọc biết viết, cấp bằng tốt nghiệp trung học, cao đẳng, đại học, thậm chí tiến sĩ và nắm các chức vụ quan trọng, cả về guồng máy kinh tế quốc gia. Bị nhồi sọ với lòng thù hận giai cấp nên những nhân vật này rất khát máu vô nhân, và mù quáng trung thành với chế độ cộng sản.

 Thời kỳ đảng cộng sản cướp quyền cai trị một nửa đất nước Việt Nam từ năm 1954 đến 1975 là giai đoạn đảng CSVN theo chủ nghĩa cộng sản Mác-Lênin quốc tế vô sản. Lãnh đạo đảng cộng sản với đầy lòng thù hận đối với thành phần tư doanh, thành phần trí thức mà họ gọi là giai cấp trí thức tiểu tư sản phản động. Chủ trương của đảng cộng sản là tiêu diệt toàn bộ cái họ gọi là giai cấp tiểu tư sản, những người kinh doanh kinh tế cá thể. Trong giai đoạn này, tại miền Bắc đảng CSVN đã cai trị rất sắt máu và khủng bố dân chúng bằng cách bần cùng hóa xã hội, bắt đói để cai trị. Thành phần trí thức tuy đã theo đảng cộng sản nhưng vì thuộc giai cấp tư sản nên vẫn bị đảng thanh trừng và trù dập, loại khỏi tổ chức cai trị của đảng cộng sản qua các chiến dịch đấu tố như: Cải cách Ruộng đất, Nhân văn Giai phẩm. Trong thời gian chỉ vài năm sau khi cướp được chính quyền, đã có hằng trăm ngàn, hằng triệu người dân bị đảng cộng sản thảm sát qua các cuộc đấu tố, thanh trừng. Tại miền Nam Việt Nam, đảng CSVN từ miền Bắc khuấy động cuộc chiến tranh cốt nhục tương tàn, kiên quyết và dốc toàn lực nhuộm đỏ cả nước theo chỉ thị của hai đàn anh Nga Tàu, nhuộm đỏ cả thế giới. Sau khi chiếm trọn cả nước, đảng cộng sản lập lại chính sách bần cùng hóa tại miền Nam như họ đã làm tại miền Bắc. Quan chức các cấp CSVN đã công khai cướp đoạt, trấn lột tài sản của người dân miền Nam, trở nên giàu có do vơ vét của cải, tài sản của người dân sau khi chiếm trọn miền Nam VN qua các chiến dịch cướp đoạt như hợp tác xã, hợp doanh, đánh tư sản, cải tạo công thương nghiệp. Người dân cả hai miền Bắc Nam tiếp tục bị đẩy vào cuộc sống trong nghèo đói thiếu thốn, mọi sinh hoạt kinh tế đều bị đảng cộng sản chi phối và kiểm soát chặt chẽ.

 Trong thời kỳ cộng sản chuyên chế “bao cấp”, hoạt động kinh tế của cả nước bị khép kín hoàn toàn. Tuy đảng CSVN đã làm cho người dân bị bần cùng, sống trong nghèo khổ cơ cực nhưng nguồn tài nguyên quốc gia không bị trấn lột vô tội vạ và bị bán đứng cho bọn Tàu hay bọn lợi ích nước ngoài. Cán bộ và lãnh đạo cộng sản không có dịp và nhất là không có môi trường để tham nhũng làm giàu cho cá nhân vì chính họ cũng bị kiểm soát và phải sống bình dị để chứng minh là họ thuộc giai cấp vô sản, tuy thật sự họ đã bí mật tích lũy tài sản kếch xù cho riêng mình, nhất là số tài sản kếch xù mà họ cướp đoạt được của dân chúng tại miền Nam Việt Nam. Môi trường tạo ra tham nhũng vật chất dựa vào quyền chức bị hạn chế trong xã hội cộng sản chuyên chế và khép kín như thời kỳ “bao cấp” 1954-1990, nhất là giai đoạn từ ngày 30-04-1975 đến 1990, nên chưa có dịp công khai số tài sản chúng đã tích lũy được.

 Từ khi chế độ cộng sản tại Liên Xô và các nước có trình độ khoa học văn hóa tiên tiến tại Đông Âu bị sụp đổ thì đảng cộng sản của các nước cộng sản tại phương Đông, tiêu biểu có Tàu và chư hầu Việt Nam, bị khủng hoảng về tư tưởng và niềm tin vào sự tuyệt vời của chủ nghĩa cộng sản Mác-Lênin, chủ nghĩa vô sản, chủ nghĩa xã hội. Nhóm lãnh đạo CSVN với trình độ văn hóa quá thấp nhưng lòng thù hận giai cấp thì cao ngút trời và trong tay lại nắm đầy quyền uy, họ chỉ còn biết theo đuôi quan thầy cộng sản Tàu để bảo vệ chế độ với phương châm “còn cộng sản Tàu còn mình”, như Hồ Chí Minh và nhóm đảng viên thân tín của ông ta trước kia tôn thờ Tàu và Mao Trạch Đông. Họ bằng mọi giá quyết tâm nắm quyền hành độc tài cai trị đất nước, dùng học thuyết Mác-Lênin và bánh vẽ “thiên đường xã hội chủ nghĩa” làm bình phong. Tại Tàu, họ dùng Mao Trạch Đông làm thần tượng và dựng lên loại chủ nghĩa lai căng “đầu Ngô mình Sở” gọi là chủ nghĩa Mác-Lênin-Mao. Tại Việt Nam, đảng cộng sản cũng rập khuôn như cộng sản Tàu, dựng lên một thứ chủ nghĩa “đầu heo mình cáo” gọi là chủ nghĩa Mác-Lênin-Hồ. Kinh tế thì họ gọi là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, một quái thai của thế kỷ.

 13_cong_san_vn_voi-contentĐược đảng định hướng, họ tìm đủ mọi cách để làm giàu cho cá nhân, không nương tay mua bán cả thân xác dân chúng, bán luôn cả đất đai, tài nguyên quốc gia, biển, đảo cho bọn bá quyền Tàu cộng. Trước dân chúng, trước đảng viên cộng sản tại cơ sở, trước những thanh niên trẻ bị tuyên truyền đầu độc tư tưởng, họ hô hào chủ nghĩa cộng sản và tư tưởng Hồ Chí Minh là siêu việt, là đỉnh cao trí tuệ, nhưng chính họ và gia đình họ lại sống trong nhung lụa giàu sang, trong các tòa nhà đồ sộ. Họ ăn xài hoang phí không kém những quan lại và vua chúa trước kia, trong khi đại đa số người dân sống trong cảnh cơ hàn, chạy cơm hằng bữa. Con cháu của họ đáng lý phải đưa đưa qua các nước xã hội chủ nghĩa anh em có cùng lý tưởng như Tàu, Bắc Triều Tiên, Cuba ăn học, nhưng họ lại đưa sang học hành hay sống tại các nước mà trước toàn dân họ luôn chửi là bọn đế quốc đang giãy chết, là các quốc gia bóc lột, là kẻ thù của xã hội chủ nghĩa, là bọn phản động. Họ mang tài sản cướp được từ dân chúng, từ móc ngoặc với bọn lợi ích đem tẩu tán sang các nước tư bản như Mỹ, Anh, Úc, Thụy Sĩ.

 Từ lúc đảng CSVN biến dạng đưa ra một quái thai gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, họ hợp pháp hóa kinh tế tư doanh, cho phép quyền tư hữu, cho phép cán bộ đảng viên được kinh doanh làm giàu; người dân cả nước bị tròng thêm vào cổ mình bọn ác ôn “định hướng tư bản đỏ”. Đảng viên cộng sản từ trung ương đến địa phương, với quyền lực độc tôn, đã công khai hợp thức khối tài sản chìm mà họ cướp từ miền Nam và bí mật cất giữ từ lâu nay. Với quyền hành trong tay và được chính đảng cộng sản bảo kê, họ thẳng tay làm giàu, thẳng tay vơ vét tài nguyên quốc gia bán tháo bán đổ cho bọn lợi ích nước ngoài. Họ công khai bán cả đất đai quốc gia, biển đảo cho bọn Tàu. Quặng mỏ thì chúng giao cho bọn Tàu khai thác vô tội vạ mà không màng đến hậu quả tác hại đến môi trường và sức khỏe của người dân. Họ tước đoạt quyền tư hữu đất đai của dân chúng với những luật lệ về đất đai là tài sản thuộc toàn dân do nhà nước quản lý do chính họ tạo ra để ngang nhiên cướp đoạt phần đất đai, ruộng vườn hương hỏa ít oi còn lại của người dân, bán lại cho các nhóm lợi ích bất động sản làm giàu, tạo nên đại nạn dân oan trên khắp nước.

 Từ khi có cái gọi là đổi mới và kinh tế thị trường (tư bản) định hướng xã hội chủ nghĩa (vô sản) trong khi guồng máy cai trị cả nước vẫn còn nằm trong tay những nhân vật chóp bu của đảng cộng sản “quái thai” - vỏ cộng sản ruột tư bản, một giai cấp mới được phát sinh gọi là giai cấp “tư bản đỏ”, chỉ hiện hữu tại đất nước mang danh “nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Giai cấp này là những nhân vật chóp bu đầy quyền lực và những người có mối liên hệ mật thiết gia đình với họ hay các băng nhóm có cùng lợi ích. Quyền cai trị đất nước, quyền làm luật và quyền kinh doanh (làm giàu) đều nằm trong tay nên họ quyết tâm bằng mói giá nằm độc quyền cai trị đất nước qua bình phong đảng cộng sản với chủ nghĩa Mác-Lênin kết hợp với cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh tự biên tự diễn để độc quyền làm giàu trên mồ hôi nước mắt của dân. Họ dùng chiêu bài “còn đảng còn mình” và những quyền lợi vật chất được “nhóm lợi ích” ban phát để biến lực lượng công an, quân đội, và ngay cả các lớp thanh thiếu niên tuổi đời chưa quá đôi mươi thành tay sai của của đảng, thay vì bảo vệ dân chúng và tổ quốc lại thẳng tay đàn áp dân lành. Đảng cộng sản tự “nhân bản” thành “đảng tư sản đỏ” nắm toàn quyền ra luật rồi thi hành luật nên đưa đến đại nạn lạm dụng quyền lực, các cấp quan chức cộng sản công khai cướp tài sản quốc gia, nạn mốc ngoặc tham nhũng tràn lan trong tất cả các cơ quan chính quyền từ trung ương đến địa phương, và ngay cả tại tòa án. Đất đai tại các vùng “nhạy cảm” và quan trọng trong việc bảo vệ tổ quốc chống ngoại xâm cũng bị đảng cộng sản bán đứng cho các doanh nghiệp trá hình của nhà nước Tàu cộng qua hình thức cho thuê dài hạn từ 50 đến 100 năm. Tệ đến nỗi chúng vừa bán luôn cả đèo Hải Vân nhìn ra biển Đông cho bọn Tàu cộng, nhưng thật may mắn hành động bán nước này bị chặn đứng kịp thời. Họ không chỉ bán đất mà bán cả tài nguyên khoáng sản, quặng mỏ cho bọn tài phiệt Tàu cộng. Chính họ cũng luôn miệng gọi nhau là bọn sâu, bọn chuột đang gặm nhấm đất nước Việt Nam.

 Đảng CSVN chỉ lo trau chuốt bộ lông (sâu, chuột) của họ, không màng đến an toàn sức khỏe của dân chúng. Chúng chỉ lo vơ vét làm giàu cho mình, cho gia đình dòng tộc. Dân chúng cả nước đang bị đầu độc với đủ loại hóa chất độc hại gây ung thư chết được sử dụng tràn lan trong đời sống do Tàu đưa sang. Các cơ xưởng công kỹ nghệ thông đồng với các quan chức cộng sản công khai thải ra môi trường những hóa chất độc hại gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường và sinh mạng của dân chúng trên cả nước. Chóp bu lãnh đảo đảng “tư bản đỏ” vì mối lợi huê hồng lại quả khổng lồ hằng trăm triệu, hằng tỷ đôla Mỹ, cố tình cho thực hiện các dự án mặc cho những dự án đó sẽ gây hậu quả nghiêm trọng đến tương lai và sự tồn vong của đất nước, cụ thể là dự án khai thác quặng Bauxite trên vùng Tây Nguyên với kỹ thuật lạc hậu do chính nhà nước cộng sản Tàu thực hiện với hậu quả để lại hằng triệu tấn bùn đỏ độc hại với nguy cơ hủy hoại cả dân tộc, và dự án xây nhà máy điện nguyên tử tại Ninh Thuận và những vùng khác trên khắp đất nước trong khi chính tại một số nước đang có nhà máy điện nguyên tử hoạt động đã quyết định từ bỏ điện nguyên tử, cụ thể là Nhật đã quyết định ngưng xây dựng thêm nhà máy điện nguyên tử mới và sẽ nhanh chóng cho dẹp bỏ những nhà máy đang hoạt động vì hậu quả khôn lường của ô nhiễm phóng xạ và nguy cơ tại nạn nổ hạt nhân tại các nhà máy điện nguyên tử.

 Cộng sản Việt Nam thời “bao cấp” chỉ gây thảm họa cho đồng bào với chủ nghĩa búa liềm, nhưng cộng sản Việt Nam thời “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” sát hại đồng bào không những với búa liềm mà còn với hóa chất độc hại, với đại nạn bùn đỏ, với phóng xạ nguyên tử. Và một điều vô cùng nguy hiểm là đảng cộng sản Việt Nam “định hướng tư bản đỏ” đang hủy diệt cả đất nước và bán đứng Việt Nam cho bọn bành trướng Tàu cộng bá quyền.

 danlambaovn.blogspot.com


KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỂ ĐỌC TRỌN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN 211 (15.01.2015)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1356)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1433)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1360)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1463)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1247)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,