BẢN LÊN TIẾNG VỀ TỘI ÁC GIẾT TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM CỦA CỘNG SẢN VN.

13 Tháng Bảy 201412:00 SA(Xem: 5824)
BẢN LÊN TIẾNG VỀ TỘI ÁC GIẾT TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM CỦA CỘNG SẢN VN.

 
Bản Lên tiếng về tội ác giết Tù nhân Lương tâm của Cộng sản VN
Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam
clip_image002
 Kính thưa
- Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong ngoài nước,
- Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc,
- Các Chính phủ và Quốc hội dân chủ toàn cầu,
- Các Tổ chức Nhân quyền Quốc tế

 Tại nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, vừa xảy ra hai trường hợp làm nhức nhối lương tâm con người: đấy là hai tù nhân đặc biệt đã qua đời một thời gian ngắn sau khi được trả tự do vì mắc những chứng bệnh hiểm nghèo từ trong nhà tù do chính bàn tay của các cai tù Cộng sản gây ra.

 Đó là giáo viên Đinh Đăng Định, sinh năm 1963, bị bắt tháng 10-2011, sau đó bị xét xử rồi bị tuyên án 6 năm tù theo điều 88 Bộ luật Hình sự. Lý do: ông từng cổ xúy đa nguyên đa đảng lẫn kêu gọi toàn dân ký tên phản đối dự án bauxite tại Đắc Nông, do nghi ngại những tác hại về môi trường của việc khai thác thứ quặng này mà nay đã thành hiển nhiên.
 Trong thời gian thụ án, ông bị đau dạ dày. Sau nhiều tháng đòi hỏi của bản thân cùng gia đình bên ngoài, ông mới được trại giam gửi về bệnh viện của công an tại Sài Gòn. Ở đây phát giác ông bị ung thư bao tử và phải mổ cắt bỏ ¾ dạ dày. Sau khi mổ, ông bị đưa trở lại trại để tiếp tục bị giam giữ mà chẳng hề được chăm sóc hậu phẫu đầy đủ, khiến ông không qua khỏi. Khi thấy ông sắp chết, ngành công an mới trả ông về cho gia đình lo liệu để chối bỏ trách nhiệm. 14 hôm sau, ông từ trần vào ngày 03-04-2014. Trước khi qua đời, ông quả quyết với gia đình, bạn bè, các cựu tù nhân lương tâm, với truyền thông đại chúng là mình đã bị trại giam đầu độc để trả thù ông đã chống đối chế độ. Ông khẳng định: nhờ chuyên ngành hoá học, ông nhận ra mùi hoá chất của phân bón thực vật có trong nước uống hàng ngày trại giam phát cho ông. Nhưng vì ở trong phòng biệt giam một mình, phản đối không được, mà không uống thì chết khát. [1]

 Người thứ hai là tù nhân chính trị Huỳnh Anh Trí, sinh năm 1971, bị bắt tháng 12-1999 rồi bị kết án 14 năm tù theo điều 84 Bộ luật Hình sự. Mãn hạn tù tháng 12-2013, nhưng chỉ 6 tháng sau, do sức khỏe bỗng nhiên suy kiệt, ông Trí được xét nghiệm y tế và biết rằng mình nhiễm virus HIV. Ác thay, cơn bệnh này đã chuyển sang giai đoạn AIDS và ông vừa qua đời hôm 05-07-2014, ở tuổi 43, tại bệnh viện Phạm Ngọc Thạch ở Sài Gòn.

 Trước khi từ giã cõi đời, ông Trí xác quyết trước dư luận trong, ngoài nước và quốc tế rằng 100% ông đã mắc phải căn bệnh khủng khiếp này từ nhà tù cộng sản, trong khoảng thời gian 14 năm ông sống trại giam Z30 ở Xuân Lộc, Đồng Nai, vì trước khi vào đó, ông hoàn toàn khoẻ mạnh.  

Ông còn trăng trối:Công luận trong và ngoài nước hãy can thiệp ngay vào các nhà tù CSVN và các nhà biệt giam, để cho những người tù không bị cưỡng bức lao động, không bị đối xử ngược đãi, không bị xâm phạm đến thân thể và tinh thần… Tôi lo cho các chiến hữu còn trong tù của tôi, vì khi ở trong tù, tôi đã chứng kiến 14 trường hợp tù chính trị bị nhiễm AIDS và chết”...
 Theo ông Trí, căn bệnh quái ác đó đã được truyền qua đường máu [2]. Bằng cách các tù nhân mạnh khỏe bị buộc phải dùng chung dụng cụ hớt tóc và cạo râu với tù nhân nhiễm virus HIV, hoặc khi “bị kỷ luật”, phải dùng chung cùm với tù nhân mắc bệnh AIDS. Những vết sước do dao cắt hoặc vết thương do cùm nghiến vào chân chính là đường máu truyền bệnh. Chính ông Huỳnh Anh Trí đã bị cùm như thế trong một thời gian dài.
 Đây là thủ đoạn vô cùng độc ác nhằm trả thù các tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị bất khuất, không nhận tội. Và nhiều người trong số họ đã chết. Từ 2004, nhiều lần các trại viên, trong đó có ông Huỳnh Anh Trí, đã đồng loạt đứng lên đòi trại giam phải bãi bỏ việc sử dụng chung một lưỡi dao cạo cho hàng trăm người. Giám thị trại tỏ ra nhượng bộ khi cho mỗi người sử dụng dao riêng của mình, nhưng sử dụng xong phải trao lại cho quản giáo. Việc làm này một lần nữa rất khuất tất, vì quản giáo có thể trả thù bằng cách vấy máu HIV vào lưỡi dao cạo.
 Hiện trạng nhà tù cộng sản Việt Nam hiện nay rất bi thảm. Ông Nguyễn Bắc Truyển, một cựu tù nhân khác chung trại với ông Trí cũng xác nhận : “Có rất nhiều tù nhân chính trị bị mắc HIV, chuyển sang AIDS và chết tại nhà tù Xuân Lộc, ít nhất là khoảng 10 người. Những người này tôi chỉ nghe kể lại khi vào nhà tù Xuân Lộc năm 2007, nhưng chưa được gặp họ. Nhưng một người tù hiện nay đang bị nhiễm HIV và chuyển sang giai đoạn AIDS, và hiện nay đang còn sống là anh Đỗ Quang Thái, tù chính trị, hiện đang bị giam giữ tại phân trại số 2, trại giam Xuân Lộc. Cho tới nay anh ấy cũng đang bị vào giai đoạn cuối. Tình trạng sức khỏe của anh đang bị suy giảm nghiêm trọng….” (RFI 05-07-2014).
 Ngoài ra, chúng tôi muốn báo động nhiều trường hợp đau thương khác (mắc bệnh nặng trong tù nhưng không được chăm sóc) như nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Luật sư Lê Quốc Quân, ông Ngô Hào, cô Tạ Phong Tần…, đặc biệt là bà Mai Thị Dung mà cô Đỗ Thị Minh Hạnh, bạn tù vừa được thả, sẵn sàng làm chứng trước mặt công luận.
 
 Trước thảm cảnh của các tù nhân lương tâm như trên, vốn đã xảy ra từ lâu nhưng nay nhờ các phương tiện công nghệ thông tin hiện đại mới được biết đến rộng rãi, Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm chúng tôi ra Bản Lên tiếng này để mạnh mẽ tố cáo tội ác của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam:
 - Đây không phải là một vài sai sót của cấp thừa hành trong vài trại giam đâu đó, nhưng là một chính sách được vạch ra từ hơn nửa thế kỷ nay của đảng Cộng sản Việt Nam, nhằm hủy hoại tinh thần lẫn thể xác, ý chí lẫn sức khỏe của các tù nhân lương tâm, để tiêu trừ hậu họa cho đảng, đồng thời để răn đe mọi công dân khác. Nhưng chính hồ sơ tội ác vốn ngày càng dày này sẽ là mối họa khôn cùng cho những đảng viên thủ phạm (chỉ đạo lẫn thừa hành) khi họ phải đối diện với công lý trong tương lai.  
 - Nhà cầm quyền cộng sản ký Công ước đã ký chống tra tấn tháng 8 năm 2013, đã đặt ra Ngày Pháp luật tháng 11-2013 rồi ngồi vào ghế Hội đồng Nhân quyền vài hôm sau đó. Họ cũng thường xuyên rêu rao mình có chính sách giam giữ rất nhân đạo. Thế nhưng cho đến nay, chế độ lao tù vẫn không được cải thiện. Các tù nhân, đặc biệt tù nhân lương tâm, tiếp tục bị tra tấn hành hạ bằng nhiều cách (bắt ăn thực phẩm độc hại, lưu đày đi xa gia đình, nhốt trong tình trạng thiếu dưỡng khí, không chữa trị bệnh tật đúng cách, cưỡng bách lao động khổ sai, dùng tù nhân hình sự để đánh đập, và ghê gớm nhất là đầu độc từ từ…) để họ phải nhận tội, sống tuyệt vọng với thân tàn ma dại.
 - Ngày 4-4-2014, tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International) ra thông cáo báo chí: Cần biến cái chết [bị đầu độc] của nhà hoạt động Đinh Đăng Định thành “lời kêu gọi thức tỉnh” cho Việt Nam. Tổ chức này cũng như mọi tổ chức nhân quyền khác -nhân cái chết vì bệnh AIDS của ông Huỳnh Anh Trí- cũng nên cất lời lên án chính sách giam tù cực kỳ vô nhân đạo của nhà cầm quyền Hà Nội, đòi hỏi họ chấm dứt sử dụng sức khỏe, sinh mạng để làm áp lực với tù nhân lương tâm, phải trả tự do ngay cho hạng tù nhân cao quý này, phải thường xuyên công bố minh bạch toàn bộ chế độ nhà tù tại Việt Nam.
 - Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc cần có các báo cáo viên đặc biệt về chống tra tấn đến các trại giam của Việt Nam để làm rõ việc giam giữ các tù nhân, hình sự lẫn chính trị. Không thể dung túng, trái lại cần biện pháp chế tài đối với một nước có nhà cầm quyền liên tục vi phạm quyền con người trầm trọng, trong một thế giới mà giá trị phổ quát của nhân quyền đang lan tỏa rộng khắp. Hãy để các ông Đinh Đăng Định và Huỳnh Anh Trí là những trường hợp cuối cùng khi ra trại đã qua đời, hoặc qua đời khi còn trong trại vì những bệnh tật tai ác do chính nhà cầm quyền và bộ máy chấp pháp của họ gây ra.
 Làm tại Việt Nam ngày 12-07-2014, 100 ngày ông Đinh Đăng Định và một tuần lễ ông Huỳnh Anh Trí qua đời.
 Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam
 Đồng Chủ tịch: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế và Linh mục Phan Văn Lợi.
 Chú thích
[1] Có một nhà chuyên môn là bác sĩ T.K. Tran (MRVN) ngày 24-05-2014 đã phân tích trường hợp nhà giáo này qua bài viết: “Khi một bệnh án được giấu kín như là bí mật quốc gia”
http://boxitvn.blogspot.com/2014/05/khi-mot-benh-uoc-dau-kin-nhu-la-bi-mat.html
[2] Tiết lộ chấn động lương tri loài người: nhà tù giết tù nhân chính trị bằng virus HIV
https://www.youtube.com/watch?v=xu2yx5rQrnQ
https://www.youtube.com/watch?v=oWCaqoKBu_w
https://www.youtube.com/watch?v=U8h4Hy0LXOc
http://www.youtube.com/watch?v=okFpn_zm7e4#t=11

 

clip_image004

Nạn nhân thứ 11 của côn an Việt Nam bị đánh vỡ sọ trong năm 2014
nannhan1
STBN - Thêm một cái chết bất thường do bị côn an đánh tại Việt Nam. Nạn nhân là người đàn ông tên Nguyễn Hữu Thâu, 43 tuổi, cư dân thôn Xuân Tây, Phú Xuân, huyện Krông Năng tỉnh Đắk Lắk.

Theo người nhà nạn nhân kể lại, ông Thâu bị tình nghi là ăn trộm, nên bị côn an Lê Viết Hùng 57 tuổi, cùng 3 người khác là lực lượng tự quản của thôn đưa về hội trường thôn Xuân Hòa để làm việc.

Ông Thâu sau đó đã ngủ lại tại hội trường thôn mà không về nhà. Bà Võ Thị Kim Quê, vợ ông Thâu cho biết tối xảy ra sự việc, bà cùng một người cháu ruột lên hội trường thôn để tìm hiểu sự tình thì ông Thâu vẫn bình thường, tỉnh táo.

Côn an thôn bảo đang yêu cầu ông Thâu viết tường trình, nên mời bà Kim Quê về và hẹn sáng mai lên sẽ làm việc. Sáng hôm sau, người nhà ông Thâu và cơ quan chức năng xã đến hội trường thôn, thì phát hiện ông Thâu nằm bất động trên nền nhà, mồm, mũi chảy máu, toàn thân ướt sũng, chân tay cứng đơ, liền đưa nạn nhân đi cấp cứu tại Bệnh viện huyện Krông Năng, các bác sĩ chẩn đoán nạn nhân bị chấn thương sọ não.

Thấy tình trạng sức khỏe của ông Thâu nguy ngập, người nhà đã xin chuyển ông tới bệnh viện Chợ Rẫy để cấp cứu, tuy nhiên xe mới tới địa phận tỉnh Đắk Nông thì nạn nhân tử vong.

nannhan2
Gia đình nạn nhân Nguyễn Hữu Thâu, người mới chết do côn an VC đánh.

Trường hợp tra tấn giết người này, côn an huyện Krông Năng đã không kịp vu khống cho nạn nhân tự tử được. Ông Nguyễn Hữu Thâu là nạn nhân thứ 11 của Côn an CSVN chỉ mới 7 tháng đầu của năm 2014. Riêng tháng 6, có tới 3 nạn nhân chết vì sự tra tấn của Côn an CSVN, dù chế độ Hà Nội đã ký tên vào Công ước Quốc tế Chống Tra Tấn từ tháng 11-2013.

Côn an là cánh tay mặt của CSVN trong việc cai trị, khủng bố thường dân, cho nên họ mới được phép mặc sức lộng quyền như vậy. Có thể nói, côn an là lực lượng đang đi ngược lại lòng dân do quyền lợi gắn chặt với chính quyền CSVN. (T. Lan)



***

Chết sau khi làm việc với côn an, nghi...lạm quyền?

Mi An (Baodatviet) - “Giữ lại qua đêm” tại trụ sở côn an xã với tội danh như “nghi trộm cắp tài sản”, nhiều mạng người đã bị tước bỏ.

Một côn an viên ở Đắk Lắk vừa bị bắt khẩn cấp vì nghi đánh chết người sau một đêm giữ nạn nhân ở lại hội trường thôn. Những cái chết này không lạ, không mới và sẽ còn tiếp tục xảy ra, nếu căn nguyên chưa được chữa trị. 

Ngày 8.7, đại tá Nguyễn Văn Bôn, Phó Thủ trưởng Cơ quan CSĐT Côn an tỉnh Đắk Lắk, xác nhận cơ quan này đã bắt khẩn cấp ông Lê Viết Hùng (57 tuổi, côn an viên thôn Xuân Hòa, xã Phú Xuân, huyện Krông Năng).

1_10101495
Đám tang của ông Nguyễn Hữu Thâu- người mới chết do côn an VC đánh.

Trước đó, tối 3.7, nghi ông Nguyễn Hữu Thâu trộm cắp tài sản nên côn an viên Lê Viết Hùng và một số người trong ban tự quản thôn đã đưa ông Thâu về hội trường thôn làm việc và giữ lại qua đêm.

Đến sáng 4.7, vợ ông Thâu lên hội trường thấy ông Thâu nằm bất động dưới đất, mặt mày tím tái, miệng, mũi chảy nhiều máu nên đưa đi cấp cứu. Bệnh viện đa khoa tỉnh Đắk Lắk chẩn đoán ông Thâu bị chấn thương sọ não. Sau đó nạn nhân được người nhà đưa đi Bệnh viện Chợ Rẫy TPHCM nhưng tử vong trên đường đi.

Sẽ là những hình ảnh ghê người nếu bạn dùng công cụ tìm kiếm với từ khóa “chết tại trụ sở côn an”, “bị dùng nhục hình tới chết”, trang mạng tìm kiếm sẽ cung cấp ngay cho bạn hàng loạt những vụ việc, những con số, những phận người đau lòng.

Rất nhiều vụ việc trong số đó, nạn nhân đều đã bị đánh cho đến chết, hoặc đến viện thì chết, sau khi bị triệu lên trụ sở côn an xã vì những lý do “nghi trộm cắp tài sản” hay “gây rối trật tự công cộng”.

Những lý do khiến các nạn nhân khi bị “giữ lại qua đêm” tại trụ sở côn an xã có gây nguy hiểm và cấp thiết cho xã hội hay không? Chắc chắn là không, nhưng chỉ vì những tội danh như “nghi trộm cắp tài sản”, nhiều mạng người đã bị tước bỏ, bằng cách bị dùng vũ lực cho tới chết. Như ông Nguyễn Hữu Thâu kể trên.

Sự lạm quyền, lạm dụng vũ lực của côn an viên, những người thừa hành pháp luật ở cấp xã, cấp gần dân nhất đã trở nên đáng báo động trong thời gian gần đây. Tình trạng này xảy ra ở rất nhiều địa phương, khiến người dân thấp cổ bé họng cảm thấy uất ức, phẫn nộ. Báo chí phản ánh, nhưng đâu vẫn hoàn đó. Vậy thì nguyên nhân vì đâu?

Trong bài trả lời phỏng vấn báo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh, ông Đỗ Đức Vĩnh- Kiểm sát viên cao cấp Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao tại TP.HCM cho biết: “Theo quy định, tiêu chuẩn côn an viên chỉ cần hết trung học cơ sở hoặc hết tiểu học (ở vùng sâu, vùng xa). Tiêu chuẩn này quá thấp so với sự phát triển của xã hội hiện nay… Khi anh không có kiến thức pháp luật mà giao quyền đụng chạm đến quyền con người rất dễ bị lạm quyền”.

Thông tin này có đáng gây sốc không thưa bạn đọc? Tiêu chuẩn để được tuyển vào làm côn an viên chỉ là học hết cấp 2 ở khu vực đồng bằng và hết tiểu học ở vùng sâu vùng xa. Chính chuyên gia trong ngành tư pháp cũng phải thừa nhận: “Tiêu chuẩn này quá thấp so với sự phát triển của xã hội hiện nay”.

Tôi không thể hình dung một người mới chỉ tốt nghiệp cấp 1, cấp 2 mà lại được quyền đại diện cho pháp luật để làm việc với công dân. Một người có trình độ như vậy, ngay cả quyền lợi của bản thân của họ ra sao chưa chắc họ đã biết đủ, vậy mà lại có quyền để đại diện pháp luật? Thật hãi hùng.

Bởi thế cho nên chúng ta sẽ chẳng thấy ngạc nhiên khi gần đây, hàng loạt những vụ bạo hành nghi phạm xảy ra, nhẹ thì đi viện cấp cứu, nặng thì dẫn đến chết người. Chúng ta có thể đòi hỏi gì hơn ở những côn an viên mới ở trình độ thoát nạn mù chữ như vậy?

Với trình độ có thể gọi là mức “i tờ” như thế, nhưng côn an cấp xã được quyền thực hiện nhiều nhóm công việc, trong đó có nhiệm vụ giữ an ninh trật tự trên địa bàn. Côn an xã được quyền thẩm tra, xác minh, phân loại các tin tức về an ninh trật tự, an toàn xã hội. Côn an xã được phép lập hồ sơ, lấy lời khai ban đầu. Ông Đỗ Đức Vĩnh cho biết: “Như vậy, trong một số trường hợp, côn an xã đã làm công tác “tiền tố tụng”, làm công việc của điều tra viên”.

Tôi đọc những thông tin này mà thấy lạnh gáy, đây phải chăng chính là mấu chốt của vấn đề, là căn nguyên của tình trạng nhiều người đã chết oan khi bị triệu lên làm việc với côn an viên?

Một người mới tốt nghiệp cấp 1 hoặc cấp 2, mà lại được pháp luật trao quyền cho như một điều tra viên, để lập hồ sơ, lấy lời khai ban đầu của nghi can các vụ án liên quan đến an ninh, trật tự trên địa bàn. Với trình độ “i tờ” thì các bộ luật tố tụng, các điều khoản pháp luật liên quan đến quyền và lợi ích hợp pháp của công dân có lẽ chỉ là con số không vô nghĩa. Bảo sao mà không phải dùng vũ lực, bảo sao mà không ra tay cho thỏa cơn thú tính trỗi lên trong người.

Mọi công dân trong xã hội đều đã đóng thuế- như một cách thực hiện nghĩa vụ công dân để duy trì hoạt động của bộ máy hành chính từ trung ương đến địa phương. Vậy thì người dân hoàn toàn có quyền đòi hỏi một trình độ tương xứng của công chức mà dân đã bỏ tiền ra “thuê” để giải quyết công việc cho mình.

Tôi hay bạn, chúng ta có quyền đòi hỏi được làm việc với những điều tra viên, những côn an viên được đào tạo chính quy, có đầy đủ kiến thức pháp luật, chứ không thể là một người chỉ có trình độ tốt nghiệp cấp 1, cấp 2, viết một câu cho đúng ngữ pháp và chính tả e là còn khó.

Ai sẽ phải chịu trách nhiệm về việc tại sao tiêu chuẩn và trình độ côn an viên lại thấp lè tè như vậy? Nực cười thay, khi mà trên bảng thống kê, Việt Nam hiện có đến 24.300 tiến sĩ? Và quý hóa thay, tự hào thay, nếu tính từ hàm Thứ trưởng trở lên, số người có trình độ tiến sĩ ở Việt Nam cao gấp 5 lần Nhật Bản.

Sẽ còn tiếp tục lạm quyền, sẽ còn tiếp tục những cái chết sau khi bị triệu lên làm việc với côn an nếu như không có một cải cách mạnh tay để nâng cao tiêu chuẩn của đội ngũ côn an viên trên toàn quốc.

Đã quá nhiều những cái chết oan uổng, đã quá thừa những mạng người bị tước đoạt, bởi những côn an viên chỉ có trình độ “i tờ”.

Mi An
 
 
image
 
 
 
 
 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Chín 2018(Xem: 193)
Tự do Ngôn luận - “Chiều nay có trận bóng U23 VN-U23 Hàn Quốc, cậu có xuống đường không? - Không! - Tại sao? - Vì bóng đá không phải là vận nước! - Có lý! Cứ sau mỗi lần hàng vạn con người cuồng nhiệt xuống đường vì bóng đá thì lại có hàng trăm con người kéo nhau vô nhà thương, có người ngủm củ tỏi; thậm chí còn có mấy cô thi nhau thoát y, “khoe hàng”, chẳng ra làm sao! - Rốt cuộc, bóng đá chỉ là bóng đá, là trò chơi đôi khi có phần may rủi. - Vậy là chúng mình không bao giờ nên xuống đường? - Tại sao không? Để chống Luật Đặc Khu, chúng mình phải xuống đường, không do dự. - Đúng vậy, vì đó là vận nước!” Đây là một chuyện vui đăng trên trang mạng Việt Nam Thời Báo. Đúng hơn là chuyện cười ra nước mắt, xét trong hoàn cảnh hiện tại của nước nhà.
03 Tháng Chín 2018(Xem: 363)
“73 năm tự hào…” Đó là khẩu hiệu tuyên truyền của Việt cộng trong thời điểm này, khi người dân đang nhớ lại cái gọi là ngày kỷ niệm Tuyên ngôn độc lập do ông Hồ Chí Minh đọc và cái gọi là Ngày Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nhớ lại bằng cách kêu nhau xuống đường biểu tình phản đối, cả trong lẫn ngoài nước !!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 430)
Sau 6 lần lùi rồi tiến, loay hoay đến 7 năm thì hôm 09-08-2018, dự án tuyến đường sắt trên cao nhiều tai tiếng tại Hà Nội vừa chạy thử nghiệm trên đường ray tuyến 2A từ Cát Linh đi Hà Đông. Tuyến đường sắt Cát Linh-Hà Đông có chiều dài 13,05km, xây dựng bằng vốn vay của Tàu với các điều kiện đi kèm như: phục vụ xây lắp, mua đoàn tàu, thiết bị, đào tạo, vận hành và tư vấn giám sát đều do các "đồng chí lạ" thực hiện.
27 Tháng Tám 2018(Xem: 461)
“Khi Cu Ba thức, Việt Nam ngủ”. Cuba đã thức, không phải thức để canh phòng cho “xã hội chủ nghĩa” trong khi VN ngủ, như ông Nguyễn Minh Triết mong đợi, nhưng thức dậy, thức tỉnh, sau một giấc ngủ triền miên. Quốc hội Cuba sẽ phê chuẩn Hiến pháp mới, trong đó câu “mục tiêu của quốc gia là thực hiện một xã hội Cộng sản” sẽ đội nón ra đi.